- 11-07-20 08h28'

Blog Radio 201: Duyên

• Ngày đăng: 22/04/2013
• Bình chọn: 4 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 2369
Tải về (65.84 KB)
Blog Radio 201: Duyên
Khi yêu ai cũng muốncất lên bản tình ca hy vọng, viên mãn và bất tận trong thế giới hạnh phúc, cònnhững khi không được sống trong bầu khí quyển ấy thì sao, khi bạn thấy cô đơntrong nỗi nhớ về một người thì sẽ ra sao? Liệu ngày mai trong một tương lai gần bạn còn có cơ hội làm lại?
Vẫn là những bước chân âm thầm lặng lẽ, cô rảo bước trên con phố có nhữngdải lá thu vàng rơi đã gắn với cô hai năm, vẫn là riêng cô cô đơn lầm lũi đi về trên con đườngdài không ai bên cạnh. Thu mình vào cảm giác đã chung sống với cô suốt quãng thờigian qua càng thấy thấm thía cái lạnh của buổi chiều nơi xa. Thế là ngày Nguyêncủa cô rời xa đã bẵng đi bốn năm, bốn năm cho một nỗi nhớ vẫn luôn cồn cào vẫn luôncháy bỏng từng tế bào trong cô. Ngày nào cũng vậy như một thói quen cứ đi làm vềcô lại ngồi bên chiếc máy tính của mình , vẫn là màn hình khô khốc và vô cảm, vẫnlà khung chat vẫn là địa chỉ quen thuộc nhưng người thì không thấy đâu.Nhâm nhi tách cà phê nóng trong tay, đầu óc cô như bị hút về phía xa mờ dĩvãng, thế giới của những hoài niệm vẫn âm thầm nhói lên nỗi đau như ngàn mũikim và vẫn còn đây những cánh hoa loa kèn trắng muốt của hạnh phúc thuở nào. Miênman giữa hai dòng thực và ảo đó cô nhấnvào ních quen thuộc, vẫn chỉ là một khoảngtrắng trước mặt cô, không ai trả lời. Nguyên của cô có ngồi trước máy tính nhưthuở nào, anh quên cô thật rồi sao? Và ngày nào câu hỏi đó cũng vang lên trongtâm trí cô.
Nhữngtrời kỷ niệm…
Blog Radio 201: Duyên
Ngày ấy cô và Nguyên tay trong tay hạnh phúc giữa những con đường đôngđúc, nhộn nhịp của thành phố. Anh yêu thành phố và cũng yêu cô, hạnh phúc luônbất tận trong anh, tưởng chừng thiếu cô một ngày thôi anh đã không chịu nổi rồi.Anh thích cùng cô ngắm thành phố vào lúc hoàng hôn trên tòa nhà cao nhất thànhphố. Anh chỉ tay về phía xa và hét lớn:
- Tình yêu bé nhỏ của anh, yêu em rất nhiều.
Cô cười say sưatrong cảm giác hạnh phúc bên anh. Đôi mắt sâu thẳm của cô nhìn anh như muốn ghinhớ tất cả những gì thuộc về anh kể cả chiếc nốt ruồi nhỏ xíu trên cánh mũi bên trái phải để ý kỹ lắm mới thấy được. Anhyêu nụ cười hồn nhiên, yêu ánh mắt xa xăm luôn lo nghĩ xa xôi điều gì đó đếnchính anh cũng không thể đoán được. Cô nép vào cánh tay chắc nịch đầy yêu thương của anh để được bảo vệ, che chởtrước giông bão cuộc đời. Những ngày anhchở cô trên chiếc xe máy vội vã đi dưới cơn mưa nặng hạt bất chợt, cô ôm chặtanh từ phía sau, người cô run lên vì lạnh:
- Em lạnh à?
- Không, em vẫn bìnhthường mà.
- Tay em lạnh quá, chịukhó nhé sắp về đến nhà rồi.

Anh choàng tấm áo mỏng của mình lên cô. Cô bùingùi ấm áp trong lạnh giá cơn mưa chiều. Cô thì thầm với anh:
- Cảm giác này liệu có bao giờ mất không anh? Em rất sợ.
- Không bao giờ đâu em, hãy ôm chặt lấy anh anh sẽ truyền hơi ấmcho em.
Cơn mưa lạnh làm côlịm đi trong vòng tay và hơi ấm của anh. Cô co rúm người như chú mèo nhỏ trongchiếc chăn ấm. Anh xoa xoa bàn tay ấm củamình vào đôi tay bé nhỏ của cô và mỉm cười. Ôm cô vào lòng anh nghĩ mình sinhra là để che chở cho một người bé nhỏ như cô.

Đêm ấy trời trở lạnh…

Cứ thế cô và anh quấnquýt bên nhau đi qua những vui buồn giận hờn và mưa nắng của cuộc đời. Cô thầmcảm ơn thượng để đã dành cho cô một món quà ý nghĩa và quý giá nhất – đó chính là anh. Nhiều khi cô tự cười mộtmình khi nghĩ đến cái mặt nhăn nhó làm trò của anh, nghĩ đến những câu chuyệncười anh kể khi cô ốm, nghĩ đến cái dáng cao cao tội nghiệp của anh khi đợi côsuốt đêm ngoài cổng, thương anh lắm muốn chạy xuống ôm anh nhưng tính trẻ convà lòng tự ái trong cô lại không cho cô làm vậy và cứ như thế cô nhìn anh từ cửasổ suốt đêm… Hạnh phúc là ngay cả khi giận hờn người ta vẫn luôn nghĩ đến nhau, giận để yêu nhau hơn để hiểu nhau nhiều hơn.

Một ngày cuối thu, những cơn mưa chỉ đủ ướt áo thôinhưng cũng làm tê dại trong tâm hồn. Anh hẹn cô nơi quán cà phê quen thuộc: “Chiều nay mình gặpnhau nhé! Anh đợi em ở quán cà phê HẸN”.
Blog Radio 201: Duyên
Tí tách những giọt cà phê đen sóng sánh trong hơi sữa cùng bảnnhạc “ Everyday I love you” , không giantrầm lắng nhưng ấm áp đối lập với cơn mưa ngoài kia. Cô nhoẻn cười nhìn anh, nụcười ngây thơ xua đi giá băng vẫn còn lẫn những giọt nước trên đôi môi đỏ mọng.
1234 [»]
Liên quan
Blog Radio 174: Em sẽ ở bên anh đến hết cuộc đời mình!
Blog radio 2: Phía trước luôn có một con đường
Blog Radio 201: Duyên
Blog Radio 77: Nắm giữ một trái tim
Blog Radio số 1: Có phải mùa thu giấu em?
☆Tags: Blog, Radio, 201:, Duyên, blog, Radio, 201, duyen
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net

The Soda Pop