Polaroid
- 22-10-19 18h21'

Bụi đời chợ cóc

• Ngày đăng: 31/10/2013
• Bình chọn: 1 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 1444
Vo_tonq_danh_meo

Cái chợ cóc này nằm ở cuối con phố hẻo lánh của vùng ngoại thành. Nó mọc lên bởi người ta ngại đi ra chợ to ngoài phố lớn. Cũng bởi chỉ đáp ứng nhu cầu mua bán trao đổi ít ỏi, tạm bợ của thiểu số dân cư nên nó chỉ đông đúc vào buổi chiều và đìu hiu, lác đác vào các buổi khác. Thế nhưng về bản chất, nó vẫn là cái chợ. Mà đã là chợ thì phải có thành phần đầu đường xó chợ, hay gọi cách khác là dân bụi đời. Người ta là chợ lớn thì có bụi đời chợ lớn, mình đây chợ cóc thì cũng phải có bụi đời chợ cóc chứ.

Cầm đầu nhóm này là nhân vật có tên Hùng chợ cóc, nổi tiếng với biệt tài xúc trộm thóc của thầy u đi bán. Hắn cùng với em ruột là Lâm dại gái và nhiều đàn em dặt dẹo khác đã bám trụ và kiếm ăn ở cái chợ này từ cái ngày ông bà già hắn bán hết thóc đi, mua vàng cho vào két sắt, hắn hết đường xúc trộm.

Công việc hằng ngày của bọn chúng là lang thang ngoài chợ, ai thuê cái gì thì làm, ai hở cái gì là móc túi, em nào vô tình lúi húi là chúng nó soi hàng. Đến tối, Hùng chợ cóc sẽ tụ tập đàn em lại, kiểm tra chiến lợi phẩm thu được trong một ngày, rồi sau đó chia chác cho anh em ăn uống. Hôm nào ăn cắp được nhiều thì đi chén hải sản, hát karaoke, chơi gái, hôm không kiếm được gì thì ở nhà ăn mì tôm và quay tay với nhau.

Hôm nay cũng thế, Hùng chợ cóc ngồi chễm chệ trên cái ghế da, gác chân lên bàn tỏ vẻ oai phong:

- Sao? Hôm nay chúng mày kiếm ăn thế nào? Báo cáo mau!

Nói là ngồi ghế da, gác chân lên bàn cho oách và ra dáng đại ca thôi, chứ thực ra cái ghế đó đã màu đã sờn, bạc phếch, thủng lỗ chỗ lòi cả đệm mút bên trong, toàn mùi cứt gián, nước đái chuột khai mù. Cái bàn thì bị thọt, còn có 3 chân rưỡi, ọp ẹp, cáu bẩn, ẩm mốc của bà bán thịt lợn vứt đi, mấy anh em tiếc nên khênh về cho đại ca dùng.

Nghe đại ca ra lệnh báo cáo chiến lợi phẩm, mấy thằng đàn em đã xếp hàng cầm sẵn thành quả lao động của chúng trên tay, chờ đến lượt báo cáo. Bỗng có một thằng từ giữa hàng bước lên:

- Dạ, thưa đại ca…

- Đậu má mày, đến lượt mày chưa mà lao lên? Đã có lệnh của tao chưa?

- Dạ, không ạ, em không báo cáo, chỉ là thấy sự việc ảnh hưởng đến hình ảnh tôn nghiêm của đại ca nên em phải nói thôi ạ.

- Việc gì? Nói.

- Dạ, đại ca đừng ngồi gác chân lên bàn nữa, quần đại ca bị rách đũng, nhìn kinh lắm ạ.

- Ôi, cái đệt, thật thế à.

Lúc này, Lâm dại gái mới từ phía sau bước lên:

- Lâm tôi xin có ý kiến thế này. Số tiền kiếm được hôm nay, chúng ta sẽ nhịn ăn, dành tiền mua cho đại ca 2 cái quần sịp mới. Chứ đường đường là đại ca chợ cóc mà lại mặc quần sịp rách thì thật đáng xấu hổ. Nhất là lúc đi chơi cave, cởi quần ra, bọn cave nhìn thấy sịp rách nó sẽ khinh đại ca mình. Các anh em thấy sao?

- Đồng ý, đồng ý, đồng ý – cả bọn đồng thanh.

Nghe vậy, Hùng chợ cóc mới đứng dậy, nước mắt đã rưng rưng:

- Thưa anh em. Thằng Hùng chợ cóc này dặt dẹo trên giang hồ đã bao nhiêu năm, chỉ quen xúc thóc của thầy bu đem bán và lấy trộm quần lót của con gái để tối về quay tay, nay được anh em quan tâm mua cho quần sịp, thật sự cảm động không nói nên lời. Cái quần sịp chỉ là chuyện nhỏ, tình cảm của anh em ta mới là đáng quý, đúng không anh em?

- Thôi, đại ca hôm nay sến quá, định làm thanh niên nghiêm túc à? Mình tiến hành kiểm tra chiến lợi phẩm đi đại ca, xem có gì ăn không, em đói quá rồi.

- Ừ, dkm mải đọc điếu văn nên quên mất. Nào, bắt đầu từ thằng Sẹo. Hôm nay kiếm được gì?

- Dạ, em được nửa con vịt nướng, hai quả mướp ạ.

- Đậu má, ít thế. Mà lấy mướp làm cái éo gì? Để thông ass à? Thế còn thằng Trĩ? Chiến lợi phẩm của mày đâu?

- Dạ, hồi chiều em khiêng hộ sọt hoa quả cho mụ béo, xong mụ ấy cho 20 nghìn và 3 quả xoài ạ.

- Còn mày, hôm nay được gì? – Hùng chợ cóc hỏi và hất hàm về phía thằng Lìn.

- Dạ, lúc trưa có con bé cúi cúi mua hàng, em thò tay vào túi xách của nó móc được cái gói này ạ. Không biết là gói gì nhưng chắc là cũng đắt tiền, nhìn sang trọng và đẹp lắm ạ.

- Đâu, đưa tao xem.

- Dạ, đây ạ.

- Đậu má, Kotex à? Mày móc cái gói này về làm gì? Làm khẩu trang à? Hay để bịt lỗ ass? Ngu éo để đâu hết chỗ ngu. Hôm nay là cái ngày éo gì mà kiếm được toàn thứ vớ vẩn.

- Còn thằng Kít, được gì mang lên đây.

- Dạ, em được con Iphone5 ạ.

- Ôi, ngon! Có thế chứ. Đậu má, tưởng hôm nay đen như chó, ai ngờ lại xuân như gió. Có quả Iphone này thì hôm nay lại nhậu hải sản dê núi tẹt ga, mua thêm cho tất cả anh em mỗi người 2 cái quần sịp mới nữa. Đưa xem nào, có phải hàng xịn không hay lại hàng của khựa?

- Hàng xịn mà đại ca, em tháo ra kiểm tra rồi, 2 sim 2 sóng luôn.

- Đậu má cái thằng óc đậu này. Tao lại đập nát đầu mày lấy óc sốt cà chua giờ chứ. Làm đại ca mày mừng hụt….


***

- Thôi, vụ báo cáo thành quả đã xong, thằng Lìn, lấy chai rượu lại đây, thằng Sẹo đi chặt nửa con vịt nướng, gọt hai quả mướp với 3 quả xoài thái nhỏ, trộn lẫn vào nhau để anh em ta nhắm rượu giải đen, hi vọng ngày mai kiếm ăn tốt hơn.

Hai thằng ngoan ngoãn nghe theo chỉ đạo của Hùng chợ cóc. Thằng Trĩ chỉ vào gói Kotex rồi hỏi:

- Thế còn cái này, xử lý thế nào đại ca?

- Mày xé ra, chia đều cho anh em để thay giấy ăn, tí anh em lau tay chùi mồm. Còn thằng Kít, cầm con iphone Tàu đứng đó, trong lúc anh em ăn thì tranh thủ chụp lấy vài kiểu đẹp đẹp, rồi up lên Phây nghe chưa. Đậu má, hôm nào cũng làm ăn thế này thì chết đói hết.
Thế rồi vịt nướng, xoài và mướp trộn được bày ra giữa nhà, cả đám ngồi ệch xuống, quây tròn quanh 2 đĩa mồi. Trước mặt mỗi thằng là một miếng Kotex để lau tay và chùi mồm. Riêng Hùng chợ cóc là đại ca nên được ưu tiên hai miếng, chùi mồm riêng và lau tay riêng.
- Dạ, mời đại ca miếng phao câu cho nó sống lâu – thằng Lìn vừa nói vừa bốc miếng phao câu bỏ vào bát Hùng chợ cóc.

- Đúng đấy ạ. Đại ca phải sống lâu để chúng ta luôn được bên nhau chứ nếu đại ca mà chết mau thì chúng em éo biết phải dặt dẹo nơi đâu nữa.
- Đậu má, tao đang khỏe chúng mày lại cứ bàn chuyện tao chết là thế éo nào. Thôi. Zô cái cho đời sảng khoái nào.

Sau mấy chầu nâng cốc lên hạ cốc xuống, đĩa vịt nướng giờ chỉ còn lại đúng mỗi cái chân khô nằm cong qoeo, bát xoài trộn mướp cũng còn có vài miếng. Chỉ có Kotex là vẫn còn đủ không thiếu cái nào. Lúc này, từ đại ca đến đàn em, thằng nào cũng quay quay, phê phê rồi. Bỗng thằng Trĩ cất lời:

- Đại ca ơi, theo đại ca bao năm rồi mà em chưa bao éo giờ thấy đại ca có gấu hoặc ít ra là có gái đến thăm là sao? Thấy đại ca hằng ngày lủi thủi tuốt lươn, quay tay một mình mà em thấy tội quá. Lí do vì sao vậy đại ca? Tại đại ca tán gái ngu hay vì đại ca quá xấu zai?

- Tao nghĩ là cả hai – Thằng Sẹo lên tiếng.

- Đúng nhưng chưa đủ - lúc này Hùng chợ cóc mới cất lời. Ngoài 2 lí do trên là chủ yếu, còn một lí do nữa, đó là tao quá nghiêm túc, không chỉ bây giờ là thanh niên, mà ngày còn là thiếu niên cũng đã nghiêm túc rồi. Hôm nay, có rượu vào, tao sẽ tâm sự với chúng mày chuyện tao bị gái đá. Đó là nỗi nhục tao giấu kỹ trong chym bao năm nay, từ thuở còn bỡ ngỡ chập chững bước chân vào đường yêu.

- Ôi, theo đại ca bao lâu nay mới biết đại ca văn chương vkl. Kể đi đại ca.

- Tao sinh ra trong một gia đình nghèo khó, quan hệ thì đéo có mà học hành thì ngu như chó. Thế nhưng cũng như bao chàng trai đang dậy thì cùng trang lứa khác, tao cũng mơ và ấp ủ một tình yêu đẹp, trong sáng, lãng mạn. Dù rất chăm chỉ tán gái nhưng có vẻ như vận may chưa mỉm cười nên mãi tao vẫn đéo tán đổ được con nào, con nào cũng chỉ nói chuyện được vài câu là nó tắt máy và chặn face tao luôn.

Thế mà đéo hiểu sao tự nhiên lại có con xin làm quen với tao, chắc con này thần kinh có vấn đề, hoặc không thì cũng phải xấu như con châu chấu. Ấy vậy mà khi gặp nó thì tao đã thật sự ngạc nhiên, nó hội tụ đủ cả hai điều kiện trên chúng mày ạ.

Đó là mối tình đầu của tao, tao say đắm trong tình yêu đầu đời trong sáng và thánh thiện, và quyết tâm bảo vệ tình yêu trong sáng thánh thiện ấy, cùng gìn giữ cho nhau đến đêm tân hôn. Những buổi đi chơi chỉ dừng lại ở những cái nắm tay thật chặt, cái hôn thật sâu. Nhưng tao đã lờ mờ cảm nhận được là con bé này đang có ý đồ đen tối và muốn làm tới. Biểu hiện ở những lần nó vờ như vô tình chạm tay vào chym tao, rồi luồn tay vào trong áo tao. Mỗi lần như thế, tao chỉ nhẹ nhàng giữ tay nó lại, rồi thì thầm:

- Đừng em, mình cùng giữ cho nhau đến đêm tân hôn nhé!

Thế rồi, cái buổi tối định mệnh ấy cũng đã đến. Hôm đó, tao chở nó đi chơi loăng quăng. Nó cứ gạ tao vào quán ốc uống rượu nhưng tao đéo còn tiền nên giả vờ là không thích ăn ốc vì lạnh bụng, dễ tiêu chảy.
Lang thang một lúc cũng đã gần 10h đêm, tao nhắc khéo nó là về thôi kẻo muộn thì nó cứ lảng đi, vờ như không nghe thấy. Đến gần 12h đêm tao nhất quyết đèo về thì nó mới bảo:

- Ôi chết rồi anh ơi, xóm em đóng cổng rồi, không về được nữa. Làm sao đây anh?
1234 [»]
☆Tags: Bụi, đời, chợ, cóc, bui, doi, cho, coc
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2019 AyEmm.Net