Disneyland 1972 Love the old s
- 19-10-21 19h48'

Phàm Nhân Tu Tiên Truyện Q2

• Ngày đăng: 22/04/2013
• Bình chọn: 122 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 10107


Cái việc mưu tài đoạt mệnh, sát nhân đoạt tài này, hai người bọn chúng cũng không phải lần đầu làm. Nên bọn chúng đều biết, chỉ cần đem việc này làm cho gọn gàng sạch sẽ, không lưu lại một người nào, nó sẽ giống như việc một người không ở nơi này mất tích, cho dù có người đi báo án, quan phủ chắc chắn sẽ không để ý tới. Dù sao ở đây, số người mất tích hàng năm rất nhiều, không thể nào ai ai cũng đi tìm cả.

Vì vậy sau khi Hắc Hùng nói xong, cũng không chần chừ, đưa ánh mắt về phía mười mấy tên đại hán kia, đám người kia liền huy động hung khí trong tay, hung hăng vọt lên vây quanh Hàn Lập và Khúc Hồn.

Hàn Lập nhìn bộ dáng hung ác muốn giết người của bọn chúng, trong mắt không khỏi loé lên một tia sát khí, gã nhìn ra rằng đây không phải là lần đầu đám người này làm như vậy, không thì người của bọn chúng đã không toát ra mùi máu tươi như vậy.

"Giết bọn chúng, không cần lưu tay! " Hàn Lập lạnh lùng ra lệnh cho Khúc Hồn.

Khúc Hồn vừa nghe xong lời của Hàn Lập, thấp giọng rống lên vài tiếng, trong tiếng rống có mang theo vài tia hưng phấn, đâm đầu xông vào đám người đang đến.

"Hô" một tiếng, hắn xuất ra một quyền, nhanh như thiểm điện, đánh vào đầu của một tên đại hán, tên đại hán đó lập tức giống như một bao cát, bay thẳng vào tường đá, máu tươi và não tương chảy xuống đất, cái đầu chỉ còn dư lại một bên não.

Mà lúc này, một thanh đao nhọn và một cây thiết bổng, thừa dịp giáng vào sau lưng Khúc Hồn.

Khúc Hồn không thèm quay đầu, một tay vung về phía sau, hoa lên nửa vòng, "phành" "phành" hai tiếng, binh khí của hai tên đại hán kia vừa tiếp xúc với tay hắn liền bay lên không trung, hổ khẩu của hai tên liền chảy máu.

Ngay sau đó một chân Khúc Hồn chống đất, chân kia như liêm đao, hướng ra sau quét nhanh một cái, hai tên đại hán kia lập tức bị đá ngay vào bụng, bay ra xa hơn một trượng, nằm bất động trên mặt đất.

Một màn này, khiến cho người ngoài chứng kiến đều hít vào một ngụm khí lạnh, còn những tên đại hán đang vây quanh hắn thì càng lộ vẻ sợ hãi, có chút chần chừ không dám tiến lên.

Nhưng cho dù bọn chúng đã dừng tay, Khúc Hồn vẫn không khách khí, lại đánh nát đầu của hai tên bên cạnh, không có mệnh lệnh của Hàn Lập, hắn sẽ không chủ động dừng tay.

Mặt của Tôn nhị cẩu và Hắc Hùng rất khó coi, rõ ràng là bọn chúng đã nhìn nhầm, tên này không phải là bảo tiêu bình thường, dĩ nhiên rất khó nhúng tay vào.

"Giết cự hán này, mỗi người được thưởng hai mươi lượng! " Trong lòng Tôn nhị cẩu chợt có dự cảm bất thường, vội vàng xông đến bên cạnh mấy vị "cao thủ", ban ra trọng thưởng.

Người bên cạnh hắn và Hắc Hùng vừa nghe những lời ấy, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng. Những người này đều mới biết một chút công phu thô thiển bên ngoài, tự nhiên không nhận ra được cách biệt như trời và đất giữa bọn chúng và Khúc Hồn, lại cho rằng đối phương chẳng qua là khí lực hơn người, thân thủ chỉ hơn mình một chút mà thôi, cho nên tịnh không hề sợ hãi gì cả, bây giờ dưới sự kích thích của trọng kim, đều xông về phía Khúc Hồn.

Hắc Hùng nghe mấy lời của Tôn nhị cẩu xong, cơ nhục trên mặt co rút một lúc, liền trầm mặt không nói năng gì, chỉ là mục quang phiêu hốt bất định lườm đi lườm lại trên người Hàn Lập.

Hắc Hùng lúc này, chính là đang không ngớt kêu khổ trong lòng.

Hắn và Tôn nhị cẩu không giống nhau, để có thể đạt đến địa vị ngày hôm nay, hắn toàn dựa vào sự dám liều dám giết của mình, đao thật thương thật để đổi lấy, cho nên hắn không những thân thủ không tồi, công phu của bản thân miễn cưỡng có thể gia nhập hàng cao thủ hạng ba, mà nhãn lực cũng cực kỳ tốt.

Bởi vậy khi hắn nhìn thấy Khúc Hồn xuất thủ, tim liền lặng đi một lúc, lặng đến tận cùng. Hắn nhìn một cái liền nhận ra thân thủ Khúc Hồn rất cao, cho dù bang chủ của hắn có tới, cũng không nhất định có thể giành được phần thắng, càng không cần nói đến đám tiểu miêu tiểu cẩu bọn hắn. Nhưng hắn cũng không dám quay người bỏ chạy, bởi vì biết rõ cự hán này vẫn chưa xuất hết toàn lực, nếu như hắn nhìn ra được ý muốn chạy trốn của mình, sợ là cái chết lại đến sớm hơn.

Vì để giữ lại cái mạng mình, xem ra chỉ còn cách đánh thanh niên dáng vẻ nhà quê kia thôi, rất hiển nhiên là thân phận của thiếu niên nhân này cao hơn nhiều so với cự hán, chỉ đem người này ra uy hiếp, mới có khả năng chạy trốn. Còn về đám bạc trắng kia, có nói gì đi nữa hắn cũng không dám cướp nữa, có bảo tiêu lợi hại như vậy ở bên cạnh, sao có thể là một vị thiếu gia con nhà địa chủ gì đó, rõ ràng là công tử của một thế gia đại tộc, nhàn rỗi giả trang ra ngoài đi dạo. Ngày hôm nay có thể chạy trốn, coi như dựa vào thần phật phù hộ, nếu như còn đem theo bao đồ nặng như thế đi, vậy thì đừng có nghĩ gì nữa.

Hắc Hùng nghĩ đến đây, liền nhân cơ hội mấy tên thủ hạ đang xông lên, hướng về Tôn nhị cẩu nháy mắt xong, nhẹ nhàng tới sát giữa sân.
Chương 103: Thu phục

Hàn Lập đứng thẳng quay lưng về phía Hăc Hùng, mặt hướng về phía đám người đang đánh nhau, Hắc Hùng mặc dù cước bộ rất nhẹ, nhưng làm sao có thể qua được tai mắt của Hàn Lập.

Cho nên khi Hắc Hùng chỉ còn cách Hàn Lập vài bước chân, bắt đầu với bộ dáng hung thần mãnh liệt xông tới, thân Hàn Lập khẽ động một cái, toàn thân người đột nhiên biến thành quỷ dị đứng đối mặt với Hắc Hùng, nhìn Hắc Hùng đang xông tới mà cười.

Hắc Hùng thất kinh, nhưng người đã nhào tới, căn bản không cách nào quay lại, chỉ còn cách hét lớn một tiếng, vươn đôi tay dài đầy lông đen, hung hăng chụp lấy đối phương, trong lòng hắn cầu khẩn thanh niên này tốt nhất là không có kinh nghiệm gì về việc đánh nhau, sẽ bị bộ dáng hung ác của hắn chế trụ, để hắn đắc thủ trong nháy mắt.

Hàn Lập nhìn tên đại hán không biết sống chết dám ra tay với mình, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, "bụp" một cái, người đang trước mặt Hắc Hùng đột nhiên biến mất.

Hắc Hùng thầm kêu không hay, vội vàng dừng bước, muốn quay đầu lại để bỏ chạy, nhưng đột nhiên thấy sau cổ lạnh toát, một mũi kiếm sáng như tuyết từ trong yết hầu của hắn lòi ra, rồi đột nhiên không thấy đâu, Hắc Hùng vội vàng lấy tay che kín yết hầu đang phun máu phì phì, muốn nói điều gì đó, nhưng từ trong cổ họng chỉ phát ra vài tiếng khô khốc, rồi chân tay tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Sắc mặt Tôn nhị cẩu cũng biến thành vàng như sáp, hắn tận mắt thấy thanh niên kia, như u linh chuyển tới phía sau Hắc Hùng, sau đó rút từ hông ra một thanh nhuyễn kiếm, thanh kiếm dễ dàng đâm xuyên qua yết hầu của Hắc Hùng, lúc này đối phương đang rút ra một mảnh vải trắng, lau chùi thanh lợi kiếm sáng loá mắt kia.

Thanh niên này tựa hồ như cảm thấy sự chú ý của Tôn nhị cẩu, hắn ngẩng đầu, hướng về phía Tôn nhị cẩu cười một cái.

Tôn nhị cẩu lập tức giống như nhìn thấy rắn độc, vội vàng thu ánh mắt lại, hôm nay hắn đối với cái chết của Hắc Hùng, không những không có chút cao hứng, mà ngược lại trong lòng tràn ngập cái cảm giác "thỏ tử hồ bi".


Hắn hiện tại cũng đã hoàn toàn tỉnh ngộ, thanh niên nhân này đâu phải là con dê béo, rõ ràng là đoạt mệnh diêm vương. Mà đám tiểu quỷ bọn hắn, tự nhiên lại tự mình hồ đồ đâm đầu vào tay của Diêm vương gia này, thật đúng là tự đi tìm chết.

Lúc này cái duy nhất mà Tôn nhị cẩu trông chờ vào đó là đám thủ hạ kia có thể chế phục được cự hán, như thế thì còn có đường mà liều mạng, có thể đàm phán điều kiện với đối phương, bảo trụ được tiểu mệnh của mình.

Nhưng khi Tôn nhị cẩu chú ý đến tình hình bên phía cự hán, liền ngây người như con gà gỗ.

Hơn hai mươi đại hán, toàn thân đầy máu đang nằm bất động trên mặt đất, còn cự hán đang khoanh tay đứng thẳng ở đó, thấy Tôn nhị cẩu nhìn mình, liền lạnh lùng cùng hắn đối nhãn.

Tuy đã có nón che mất không thể nhìn rõ diện mục của cự hán, nhưng Tôn nhị cẩu vẫn cảm nhận một cỗ ý nghĩ đầy máu tươi của dã thú nọ đang xông đến, khiến cho khuôn mặt hắn đang từ vàng như sáp chuyển thành tái nhợt.

Hàn Lập vẫn lạnh lùng theo dõi thần tình biến hoá của Tôn nhị cẩu, gã nhìn ra đám người này không biết một chút võ công, hơn nữa hiện tại đang cực kỳ sợ hãi, nên không có chút hứng thú với việc tự mình ra tay đối phó với đám người này.

"Khúc Hồn, giết hắn đi! " Cuối cùng Hàn Lập đã quay đầu nói.

"Đừng! Ta đầu hàng, ta tình nguyện hiến dâng toàn bộ gia tài cho công tử, ta nguyện làm trâu ngựa cho công tử, ta biết hết thảy tin tức lớn nhỏ tại Gia Nguyên thành, có thê vì công tử mà ra sức khuyển mã..." Tôn nhị cẩu thấy cự hán giống hệt ác ma đang từng bước tiến tới gần mình, sợ đến nỗi bủn rủn ngã lăn xuống đất, mồm miệng vì hoảng sợ quá mà nói ra đủ lời cần xin.

"Ồ! " Hàn Lập vốn dĩ không để ý tới mấy lời của Tôn nhị cẩu, nhưng khi nghe thấy đối phương thông hiểu tin tức lớn nhỏ của Gia Nguyên thành, trong lòng chợt động, có vài phần hứng thú.

"Tạm thời dừng tay" Hàn Lập hô lên để ngăn Khúc Hồn không bẻ gãy cổ Tôn nhị cẩu, tiến lên vài bước, đến trước mặt người này.
[«] 1234554 [»]
☆Tags: Phàm, Nhân, Tu, Tiên, Truyện, Q2, pham, nhan, Tu, tien, truyen, Q2
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net