Pair of Vintage Old School Fru
- 05-03-21 13h55'

Phù Vân Hoa

• Ngày đăng: 27/05/2014
• Bình chọn: 19 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 4901
Phù Vân Hoa
Tác giả: Hoa Ban
Thể loại: Huyền huyễn, Tiên hiệp, Sư đồ luyến, Sủng

Văn án


Mười tuổi, nàng đến Hoa Đông tiên môn, nhất quyết muốn bái Phong Trạch minh tôn làm sư phụ.


Hắn luôn luôn có vẻ mặt bình thản, phiêu phiêu thoát tục, là vị thần tiên danh cao vọng trọng bậc nhất tiên giới.


Nàng vẫn tưởng cho dù trời sập đất lỡ thì Phong Trạch mãi mãi đứng nghiêm một cõi, mãi mãi vững vàng như thạch bàn.


Rượu tiên quả của Thái Hành lão quân không ngờ lại có tác dụng như thế, nàng có chút âm mưu muốn chuốc hắn say, trong lúc ý loạn tình mê xảy ra chuyện gì người người đều biết.


Hắn phủi sạch những lời tự đáy lòng, xem cơn say là giấc mộng còn nàng là tội đồ loạn luân.


Bị tịch thu pháp bảo, bị đuổi khỏi tiên môn, mỗi ngày đều phải chóng chọi với ma tộc luôn săn đuổi tiên khí, cô độc và tuyệt vọng vì chữ TÌNH.


Nàng từng rất rất yêu hắn, bây giờ rất rất hận hắn!


Nàng là Tố Linh – Yêu nữ trong mắt chúng nhân, kẻ luôn làm trái thánh hiền, bỏ ngoài tai sự chế nhạo và tẩy chay của chúng tiên môn, lấy việc chọc tức các lão tiên gia hay mở miệng giảng đạo lý làm niềm vui.


Nàng thu nhận Bảo nhi làm đồ đệ, bắt đầu kế hoạch đào tạo để chứng minh cho họ thấy, tình yêu sư đồ thì có gì không thể?


Nhưng có một ngày, nàng chợt hối hận vì sự ích kỷ của bản thân….


“Bảo nhi không thấy họ nói có lý sao? Ta là sư phụ của ngươi, một ngày là thầy, suốt đời là mẹ… Ngươi không ghê tởm khi chạm vào ta như vậy sao?”


“Bọn họ là ai? Bọn họ có liên quan gì? Không phải người đã dạy ta xem thường miệng lưỡi thiên hạ sao?”


“Sư phụ… đồ đệ chưa bao giờ hối hận. Nếu có thể chọn lại, ta nhất định đi theo người!”



Chương 01. Yêu nữ và đồ đệ bại hoại

Mặt trăng leo lét phủ ánh bạc xuyên qua kẽ lá. Đêm lạnh như nhét trong quan tài. Hơi nước từ dòng suối nóng bốc lên, làm thành tấm rèm mờ ảo che đi cảnh xuân ngập tràn. Một con quạ mắt đỏ khả nghi thu đôi cánh lớn, gọn gàng đáp xuống nhánh trúc gần đó. Nó nhìn quanh quất, chiếc mỏ dài kêu quắc quắc vài tiếng rồi chuyển hướng bay đi. Dù mang tiên khí trong đôi mắt nhưng con vật vẫn quá kém cỏi để có thể nhìn xuyên qua tầng kết giới được nghiêm ngặt giăng ở đây. Nó không phát hiện bên dòng suối cuồn cuộn hơi nước chính là cái người mà chủ nhân nó muốn tìm – Yêu nữ Tố Linh – phản đồ của Hoa Đông phái – kẻ ăn cắp Tâm Sai thần kiếm.


Chín đại môn phái của tiên giới không ai không biết nữ nhân tên gọi Tố Linh. Ả là nữ đồ đệ duy nhất của Phong Trạch minh tôn. Nếu phải đem những đại tên tuổi trong tiên giới ra so sánh thì Phong Trạch của Hoa Đông là một biểu tượng của niềm kiêu hãnh tiên pháp. Hắn không những đắc đạo ở tuổi 22, trẻ nhất trong các thủ lĩnh Hoa Đông mà còn là người có tu vi cao thâm, tác giả của bộ kiếm pháp Thập Tam Phân Kinh.


Suốt mấy trăm năm nay, Phong Trạch gần như không có đối thủ, nhắc tới hắn là tiếng thơm không hết, được ngợi ca nào là tiên pháp thần sầu, nào là diện mạo xuất chúng, nào là bồ tát thiện tâm. Mọi thứ quá đổi hoàn hảo cho tới khi có một Tố Linh xuất hiện. Hoa Đông thu nhận đồ đệ vào độ tuổi 10- 15, không có quy định rõ ràng nhưng thông thường nữ tiên tử thu nhận các bé gái, nam tiên tử chịu trách nhiệm các bé trai. Vì thế mà Phong Trạch có gần 20 đồ đệ đều là nam, ai ai cũng lỗi lạc. Cho tới khi một cô bé gọi là Tố Linh bước vào Hoa Đông, khăng khăng đòi bái hắn làm sư phụ. Ngày đó nàng “Yêu nữ” chỉ là một cô nhóc 10 tuổi, mắt to long lanh, miệng nhỏ xinh xắn, hai chỏm tóc lưa thưa trên đầu. Phong Trạch vốn hiền hòa, không nỡ từ chối nhiệt thành từ cô bé, vậy là nhận Tố Linh làm đồ đệ. Nếu hắn biết trước cớ sự sau này, có lẽ hắn sẽ không bao giờ vì chút mềm lòng mà làm như thế!


Chuyện của Phong Trạch và Tố Linh là một vụ tai tiếng đã âm ỷ suốt cả trăm năm qua chưa hề dứt. Ai mà ngờ được cô nhóc kia khi trưởng thành lại có cái tâm không trong sáng đối với sư phụ mình. Đây là điều đại kỵ trong các môn phái. Đồ đệ có thể kính, có thể nể, có thể sợ nhưng tuyệt đối không được tương tư đối với sư phụ mình. Đạo lý thánh hiền dạy như vậy, làm trái là loạn luân, sẽ bị trục xuất khỏi tiên môn, đời đời sống trong chê cười nhục nhã.


Biết là vậy nhưng Tố Linh vẫn cố chấp. Nàng vốn là cô gái cứng đầu, chưa bao giờ đầu hàng trước số phận, chưa bao giờ để những quy tắc trói buộc, tự do tự tại như con chim bay giữa bầu trời. Phong Trạch từng tự hào và ngợi khen nàng bao nhiêu thì giây phút đó hắn càng giận dữ và tàn nhẫn với nàng bấy nhiêu.


Rõ ràng là có tình nhưng sao không thừa nhận?


Ai đã gọi “Linh nhi” trong cơn mê mệt?


Ai đã cuống lấy nàng bằng hơi thở và nụ hôn?


Ai đã say đắm trong tình ái để rồi lúc choàng tỉnh thì rũ bỏ tất cả?


Nếu hỏi Tố Linh nàng yêu ai nhất trên đời, người đó là sư phụ


Và hận ai nhất trên đời, người đó cũng là sư phụ!


Tiếng quạ kêu trên nhánh trúc làm nàng tỉnh lại. Tố Linh mơ màng đưa mắt nhìn quanh. Bên trong kết giới tràn ngập ái muội, bên ngoài kết giới là thứ màu tím chuyển động như mặt gương bằng nước. Nàng thấy đau đầu, theo thói quen đưa nắm tay đấm đấm vào giữa trán. Ngay lúc đó có một bàn tay khác nhẹ nhàng giúp nàng xoa hai bên thái dương, động tác quen thuộc tự nhiên, dường như mỗi ngày đều như thế.


- Lại đau đầu?


Thanh âm trầm thấp, nhẹ như làn gió. Tố Linh cố mở mắt nhìn bóng hình bên cạnh


- Bảo nhi… đã giờ nào rồi?


- Giờ Sửu, người ngủ tiếp đi.


Tố Linh bĩu môi, dũi thẳng hai chân, ngáp dài một cái rồi mè nheo nói


- Bảo nhi ngoan, lại đây sư phụ ôm một cái, lạnh quá đi mất!


Rõ ràng ở bên con suối rất ấm nhưng Bảo nhi không ý kiến, ngoan ngoãn nằm xuống. Hắn thở dài nhìn cô gái bên cạnh ôm mình vào ngực, với tư cách một nam nhân thì điều này rất mất mặt nhưng vì là Tố Linh nên hắn đành nuốt hận để nàng ôm thế nào thì ôm.


- Thở dài cái gì? Nói cho ngươi biết, khi ngươi 3 tuổi nằm trong tả, sư phụ đã ôm ngươi thế này. Thằng oắt con nhà người thật là phiền phức, lúc nào cũng lẽo đẽo bám lấy ta. Bây giờ trưởng thành rối muốn bất hiếu với sư phụ hả? Đúng là nuôi ong tay áo, càng lớn càng khó bảo!


Nàng càu nhàu một lúc thì lại mơ hồ ngủ tiếp, thật có phong thái của con heo. Bảo nhi im lặng nghe nhịp thở đều đều, áp má vào bờ ngực phập phồng, chỉ thấy mùi lan nhàn nhạt bay vào trong mũi. Hắn đợi nàng ngủ say mới nhích người lên, thay đổi hoàn toàn tư thế. Bây giờ là nàng nằm trong ngực hắn, tôn nghiêm của đàn ông cuối cùng cũng lấy lại. Bảo nhi khẽ cười, cúi nhìn cô gái đang vô tư ngủ. Nàng là ân nhân,à sư phụ, là mẹ, là chị, là người thân, cũng là nữ nhân của hắn. Quan hệ giữa họ không thể dùng từ ngữ mà mô tả. Từ khi hắn có ý thức thì trong mắt chỉ có mỗi Tố Linh. Thế giới của hắn quay quanh nàng.


Hắn biết nàng có một quá khứ và cái quá khứ ấy luôn làm nàng đau. Thật ra Tố Linh rất trẻ con, nàng bất mãn với Phong Trạch nên nhận hắn làm đồ đệ, rồi dùng hành động mà chứng minh tình cảm sư đồ không phải là không thể. Chính điều này khiến nàng bị tiên môn chỉ trích, gọi là đồ “yêu nữ” làm bại hoại tôn nghiêm tiên giới. Tố Linh lại ngang ngược nói rằng đã mang tiếng thì phải mặt dày, cứ làm cho họ thấy, phải tồi tệ hơn nữa cho xứng đáng với danh hiệu “yêu nữ” kia! Dù sao nàng cũng đã bị trục xuất khỏi Hoa Đông, không bị quy tắc của tiên môn ràng buộc, cuộc sống tự tại rày đây mai đó, chọc tức mấy lão tiên nhân thích mở miệng nói đạo lý chính là niềm vui của nàng.


Mà hắn lại càng không quan tâm. Một đồ đệ “ngoài luồng”, không có tiên phái nào công nhận, không có địa vị hay danh tiếng trong tiên giới. Bảo nhi chẳng cầu mong gì, hắn theo nàng từ lúc bé, học những gì nàng dạy, nghe những gì nàng nói, thế giới quan của hắn là do Tố Linh tạo ra. Chính vì vậy hắn chẳng hiểu cái gọi là xấu hổ hay nhục nhã, tựa như lúc này đây, hắn ôm nàng trong lòng, không cần biết người khác nhận xét thế nào.


Sư phụ của hắn đã giáo dưỡng ra một đồ đệ không có khái niệm về đạo lý như thế. Đây là thành quả giáo dục của Tố Linh, phải nói là rất hài lòng!


Bảo nhi chợt nhớ tới sự việc vài tháng trước. Lúc đó hắn và sư phụ vừa đi làm việc ở một trấn nhỏ dưới núi, giúp người ở đó bắt một con hồ ly tinh chuyên mê hoặc và hút nguyên khí của nam nhân. Sau khi xong thì nhận được ít tiền, ăn một bữa thịnh soạn và ra về. Họ cứ thong dong vừa đi vừa chơi, khi chiều muộn thì ngồi lại mỏm đá bên sông nhìn mặt trời lặng. Tố Linh tinh thần rất tốt, chả là vừa mới ăn no. Nàng toét miệng cười, chỉ mấy cánh chim bay trên bầu trời, nói rằng bây giờ mình cũng tự do như chúng nó. Đôi mắt to tinh nghịch híp lại, đôi hàng mi run run, làm trái tim Tố Minh Bảo cũng run theo.
12371 [»]
☆Tags: Phù, Vân, Hoa, phu, van, Hoa
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net