XtGem Forum catalog
- 05-03-21 13h37'

Ti Mệnh

• Ngày đăng: 04/07/2014
• Bình chọn: 16 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 3638
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Tiết tử



Ti Mệnh[1], nắm giữ mệnh cách của vạn vật.



Nhưng nàng lại không có cách nào an bài vận mệnh của chính mình. Nếu nói là có ước nguyện, nguyện vọng lớn nhất của Ti Mệnh chính là có thể một lần chắp bút an bài cuộc sống của bản thân, trở thành một người bình thường.





Mơ mơ màng màng rơi vào trong Hỗn Độn. Nàng không biết đó là nơi nào, chỉ biết bốn bề xung quanh tối om, không thấy rõ bất cứ thứ gì.



Nàng chỉ biết nhắm chặt hai mắt, để bản thân tùy ý rơi xuống. Bỗng nhiên, lưng dường như đụng phải một bức tường cứng như sắt, cơ thể có lẽ đã đáp xuống thứ gì đó, không tiếp tục rơi xuống nữa. Vươn tay ra mò mẫm, nàng chỉ thấy đầu ngón tay truyền đến những tia lạnh buốt. Tường sắt hơi động một chút, nàng trấn định tinh thần, lập tức mở ra Thiên Nhãn.





Cách đó không xa lóe lên hai điểm sáng, ngay sau đó, bức tường sắt phía sau nàng cũng kịch liệt lay chuyển. Vận lực nhảy vụt lên, ở trên không trung nhìn xuống, cho dù là một người mơ hồ như nàng cũng không tránh khỏi hoảng sợ.



“Hố thần a.”



Sương khói mông lung quẩn quanh trong không gian, ở bên cạnh nàng là một con rồng đen rất lớn đang cuộn mình ngủ.



Rồng, thần vật thượng cổ sớm đã tịch diệt từ những năm tháng xa xưa.



Rồng đen tỉnh lại, thân mình cuộn tròn cũng dần giãn ra, khí phách khiến cho người người run rẩy lan tỏa xung quanh. Nó quay đầu nhìn về phía nữ tử đứng trước mắt, hỏi: “Kẻ nào?”



Hơi thở cuồng mãnh ép tới khiến nữ tử có chút bức bối, nhưng xưa nay vẫn luôn là người cậy mạnh cậy mạnh, nhìn sâu vào đôi mắt rồng, nàng thẳng lưng, ưỡn ngực nói: “Ti Mệnh tinh quân trên Cửu Trùng Thiên.”



“Ti mệnh?”



“An bài mệnh cách vạn vật.”



Rồng đen không nói gì chỉ đánh giá Ti Mệnh một hồi sau đó chợt gầm một tiếng dài, thanh âm hùng hậu chấn động cả một vùng không gian rộng lớn, khiến phổi Ti Mệnh như muốn nứt ra: “Trời sinh vạn vật, một kẻ nho nhỏ như ngươi lại mưu toan an bài mệnh cách vạn vật. Mệnh là do chính bản thân mình tạo nên, ta thực muốn chờ xem ngươi an bài vận mệnh ta thế nào.”



Ti Mệnh đưa tay lau đi vệt máu khô đọng bên khóe miệng, thành thực lắc đầu: “Bản lĩnh của ta không lớn như vậy. Nhưng dù không thể viết được mệnh cách của ngươi ta cũng biết, trên thế gian này sớm đã không còn rồng. Nơi này khí tức ngưng trệ, không có chút linh lực nào lưu động, căn bản giống như một nhà tù ngăn cách với thế giới bên ngoài. Ngươi nói mệnh là do chính bản thân tạo nên, chính mình lại bị vây cấm ở trong này, ngay cả tự do cũng không có, thế thì tự làm chủ số mệnh của mình thế nào?”



“Nói những lời khiêu khích như vậy, không sợ ta xuống tay giết ngươi?”



“Lòng ta còn vướng bận, không muốn chết sớm. Nhưng ta và ngươi thực lực chênh lệch quá rõ rệt, nếu đã muốn giết ta, ngươi cũng sẽ chẳng vì mấy lời này mà nương tay. Dù gì ta cũng đánh không lại ngươi, chi bằng trước lúc chết ta cố gắng chọc ngươi tức chết, như vậy may ra ta còn cơ hội giữ lại cái mạng nhỏ này.”



Rồng đen nghe xong không giận ngược lại còn cười, phút chốc bay lên, thổi ra một luồng khí lớn, đem Ti Mệnh đang lơ lửng trên không lảo đảo một hồi, cố gắng lắm mới có thể giữ được thăng bằng.



Ti Mệnh oán hận nhìn về phía rồng đen: “Ta là người có phẩm cách, thà chết chứ không chịu nhục, càng không để ngươi tùy ý khinh nhờn!”



Rồng đen lại nói: “Ngươi rất thú vị, ta ở đây cô tịch đã lâu, có kẻ bên người bầu bạn cũng xem là chuyện lí thú. Ti Mệnh, nếu có thể khiến ta lúc nào cũng vui vẻ, ta liền giữ lại mạng nhỏ này của ngươi, thế nào?”



Ti Mệnh âm thầm cân nhắc trong chốc lát, nói: “Lưu lại cho ta một mạng căn bản không đủ để ta có thể an tâm chọc ngươi vui vẻ. Ta là kẻ có đầu óc, ta muốn một cái gì đó tốt hơn.”



“Ti Mệnh, ngươi là kẻ đầu tiên dám cùng ta bàn điều kiện.” Rồng đen dừng lại một chút. “Nói ta nghe chút xem.”



“Sách cổ ghi lại, toàn thân rồng đều là bảo vật, ta từ trước đến nay vẫn không tin, ngươi để ta nghiệm chứng một lần coi sao.”



“Nghiệm chứng thế nào?”



Ti Mệnh hướng ánh mắt sáng quắc nhìn rồng đen chằm chằm: “Đại tiện cho ta xem, thứ đó có phải hay không cũng là bảo vật?”



Rồng đen một hồi lâu không nói được gì: “Đổi cái khác đơn giản hơn đi.”



Ti Mệnh khó hiểu hỏi: “Đại tiện thì có gì mà khó khăn? Nếu có gì trở ngại, ta liền giúp ngươi móc ra. Móc ra rồi tất cả đều không còn bị ngăn trở, vô cùng thuận hoạt[2] a!”



“Mấy vạn năm nay ta chẳng đụng đến một hạt ngũ cốc, làm sao mà có uế vật?” Rồng đen nhìn Ti Mệnh: “Ánh mắt ngươi như vậy là có ý gì?”



Ti Mệnh bĩu môi nói: “Đại Hắc Long, dù sao hai ta cũng là châu chấu trên cùng một sợi thừng, ngươi đã ra không được, ta lại càng không. Chúng ta chẳng biết còn phải ngây ngốc ở trong này bao lâu, ngươi có chuyện khó nói cũng đừng giấu diếm. Táo bón cũng là bệnh có thể trị được.”



Rồng đen trầm mặc.



Ti Mệnh che miệng cười trộm, nói: “Đùa chút cho vui thôi, ngươi đừng cho là thật. Nhưng nói thế nào đi chăng nữa, ở nơi tối tăm mù mịt này, ngươi dùng ta khiến bản thân vui vẻ, tự nhiên ta cũng sẽ dùng ngươi kiếm lại vui vẻ cho bản thân. Vui một mình không bằng vui chung. “Khiến ngươi vui vẻ ta mới có thể sống”, những câu nói nặng nề như vậy chỉ thêm kéo giãn khoảng cách giữa chúng ta mà thôi. Lúc đó ta mặt mày ủ ê, ngươi cũng sẽ chẳng thu được chút lợi ích nào.”



Ti Mệnh ôm quyền cúi đầu, cười hề hề nói: “Đại Hắc Long, chúng ta kết giao bằng hữu, được chứ? Chức vị này ta làm lâu lắm rồi, lâu đến tên của bản thân là gì cũng đều đã quên mất, như vậy đi, ngươi cứ gọi ta là Ti Mệnh được rồi.”



Thân rồng chiếm cứ trước mặt Ti Mệnh, u quang nơi đáy mắt chợt lóe, nó nhẹ nhàng chớp mắt hai cái nói: “Tên ta là Trường Uyên.”



“Trường Uyên, ngươi có một cái tên rất hay.”



“Ti Mệnh, tính cách ngươi cũng khá thú vị!”



















Ngoài tam giới, trên là Vạn Thiên Chi Khư dưới có Hoang Thành Vô Cực, đều không có ngày mà cũng chẳng có đêm, là nơi tịch mịch không một sinh linh sinh sống, nơi ấy chỉ có thể vào mà không thể ra. Trái với Hoang Thành giam giữ những tội đồ độc ác nhất, Vạn Thiên Chi Khư tịch mịch, trầm tĩnh hơn, đó chính là nơi giam giữ rồng.



Rồng – Thần vật thượng cổ duy nhất trong trời đất bị giam giữ...









Chương thứ nhất: Bỉ ký chi tử, mỹ vô độ[3]!





Đầu thôn, dưới cây cổ thụ trăm năm, lão phu tử[4]đang thuật lại cho đám học trò nghe về những truyền thuyết xa xưa. Trời xanh mây trắng, gió nhè nhẹ thổi, đám học trò đều chuyên chú lắng nghe câu chuyện xưa, hết thảy đều bình thản mà tốt đẹp.



Phu tử rất hài lòng.





Đột nhiên, có một thứ chất lỏng gì đó dinh dính nhỏ xuống trên mặt phu tử. Cũng không để ý đến chuyện lau nó đi, phu tử lơ đãng nhìn về chân trời xa xa, vẫn không thấy có nửa điểm dấu hiệu báo trời mưa.



“A!” Cậu trò nhỏ béo múp ngồi bàn thứ ba ngơ ngác nhìn về phía trạc cây thô to trên đầu phu tử, nói: “Phu tử, Nhĩ Sanh.”



Ngẩng đầu lên nhìn, một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi giống như mèo nằm trên nhánh cây, tứ chi vô lực buông xuống, mặt dán vào thân cây, say sưa ngủ. Từ đôi môi nhỏ bé đang hé mở chảy ra một dòng chất lỏng trong suốt, khẽ ánh lên dưới ánh nắng mặt trời, lướt qua nhánh cây, nhỏ xuống.



“Ai nha!”



Trúng giữa tròng mắt phu tử.



Đám học trò bên dưới nhốn nháo cười to. Phu tử lau khô mắt, tức đến nhảy dựng lên, muốn bắt Nhĩ Sanh ở trên cây xuống, đánh cho một trận.





Bị tiếng cười ồn ã đánh thức, cô bé thấy tình thế không ổn, lưu loát xoay người nhảy xuống khỏi trạc cây, thân hình linh hoạt phóng đến hai gò đất nhỏ, không quên quay đầu lại hướng phu tử nhổ một ngụm nước bọt sau đó vội vàng chạy đi.



Phu tử tức đến giơ chân. Chòm râu dài đều vì giận dữ mà dựng ngược cả lên, đám học trò bên dưới càng cười đến vui vẻ.





Bầu trời quang đãng không gợn chút mây, ánh nắng vàng rải nhẹ trên con đường nhỏ...



“Lão già thối.” Nhĩ Sanh đá văng cục đá dưới chân, vừa đi vừa than thở. “Lão cổ hủ, giận dữ như vậy nghĩ giỏi lắm chắc! Biết kể chuyện thì giỏi quá ha! Ta còn lạ gì mấy câu chuyện cũ rích của ông.” Nhĩ sanh hung hăng đá văng một cục đá dưới chân cho bõ tức. Nhưng rồi, đầu ngón chân lại truyền đến một tia đau đớn bén nhọn, Nhĩ Sanh còn chưa kịp kêu đau, liền nghe thấy dưới ruộng truyền đến một tiếng chửi lớn.
12379 [»]
☆Tags: Ti, Mệnh, ti, menh
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net