Teya Salat
- 30-03-20 05h08'

Em chờ anh ở nơi sâu thẳm

• Ngày đăng: 28/12/2014
• Bình chọn: 17 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 3936
Em chờ anh ở nơi sâu thẳm
Em chờ anh ở nơi sâu thẳm



Tác giả: Tâm Thường
Giới thiệu


Hẹn hò xem phim tình cảm là lựa chọn hàng đầu. Lôi Vận Trình vốn định chọn phim kinh dị, như vậy có thể giả bộ sợ hãi mà nép chặt vào lòng anh, đáng tiếc là lúc này chẳng có phim kinh dị nào cả. Phong Ấn mua hai vé ghế đôi, vị trí rất tuyệt, nhưng phim thì không hay, không hay ở đâu? Ờ… Trên màn hình, hai thân thể trần như nhộng đang quấn lấy nhau, tiếng rên rỉ bao trùm cả phòng chiếu, khiến cho người xem miệng lưỡi khô đắng. Trong mắt cô, đây đúng là phim dành cho mười tám cộng. Mặc dù cô đã thành niên nhưng đây là lần đầu tiên cô xem một bộ phim có cảnh tượng đáng xấu hổ này, đặc biệt là xem cùng với một người đàn ông.Cô khẽ liếc sang Phong Ấn. Đã mấy lần cô định đề nghị ra sớm, nhưng thấy anh xem chăm chú quá… Lôi Vận Trình lại thở dài, thôi không làm anh mất hứng nữa.

Tuy nhiên, cùng với diễn tiến của bộ phim, mức độ thân mật của nhân vật càng lớn. Cô ngại ngùng không biết nhìn đi đâu. Uống hết cô ca rồi, bỏng ngô cũng ăn hết rồi, chẳng còn thứ gì có thể chuyển hướng chú ý, xoa dịu sự bối rối của cô nữa. Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định mượn cớ để ra ngoài một chút. Cô giật giật tay áo của Phong Ấn: “Em muốn ra ngoài mua cô ca, anh có uống không?” Phong Ấn nhướn mày, không nghe rõ cô nói. Lôi Vận Trình ghé vào tai anh: “Hết cô ca rồi, em khát quá, anh thì sao?” Lúc nói, môi cô thỉnh thoảng lại chạm vào tai, làn hơi âm ấm phả vào tai anh. Phong Ấn xoa xoa tai, ngoảnh phắt đầu sang mới phát hiện môi của hai người ở sát gần nhau, gần tới mức chỉ cần hơi rướn lên là chạm vào nhau, đôi môi mọng đỏ của cô đang ở ngay trước mắt anh. Hai người chớp chớp mắt nhìn nhau trong giây lát rồi đồng loạt nhìn đi hướng khác, Phong Ấn khẽ ho: “Ừ, anh cũng khát!” - Em đi mua cô ca! - Lôi Vận Trình ra khỏi ghế, lần mò chạy ra ngoài, trái tim như chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng ngực.

Phong Ấn lấy tay sờ lên môi, mắt dán lên màn hình, cổ họng bắt đầu khô đắng. Anh quả thật cũng thấy hơi khát, nhưng rõ ràng cái “khát” của anh không giống như cái khát của Lôi Vận Trình. Kể từ sau khi chia tay với Hạ Viêm Lương anh chưa từng yêu một cô gái nào một cách nghiêm túc, từ đó đến giờ sống những ngày như nhà sư. Không phải vì xung quanh không có con gái, xét ra cho cùng thì anh thà dành nhiều thời gian cho việc bay lượn còn hơn là dành cho chuyện yêu đương. Mấy năm trời chẳng thấy gì, sao giờ đột nhiên cảm thấy cô đơn? Nghĩ kĩ lại thì có lẽ là bắt đầu từ cái hôn với Lôi Vận Trình, sau lần ấy, dường như có thứ gì đó bắt đầu biến đổi khe khẽ trong anh, là một thứ gì đó khiến cho người ta khó nắm bắt, hơn nữa rất có thể nó đã vượt quá tầm kiểm soát của anh. Lôi Vận Trình bê hai cốc cô ca, chậm chạp quay lại: “Của anh đây, cốc này có đá đấy!” Phong Ấn đón lấy cốc cô ca, đặt lên tay ghế: “Cho đá không chưa đủ, anh còn phải cho thêm gia vị nữa!” - Uống cô ca ai lại cho gia vị? - Có chứ! - Phong Ấn cầm alasy cốc của cô, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình ra hiệu bảo cô ngồi gần lại...
Chương 1: Hóa ra anh vẫn còn nhớ em


Lôi Vận Trình mất nguyên cả một tiếng ba mươi phút để chải chuốt cho mình có một bộ dạng hoàn mỹ nhất rồi mới ra khỏi phòng. Lôi Dật Thành đã đợi đến sốt cả ruột, liếc nhìn cô một cái, hai hàng lông mày nhíu chặt chẳng có vẻ gì là tán thưởng cả.

- Nói thật là anh không muốn dẫn em đi cùng chút nào, anh cảm thấy mất mặt lắm, em có biết anh rất bực cái thằng ranh ấy không!

Cô cúi xuống đi đôi giày cao gót ánh bạc vào, xoay thử hai vòng trước gương, lén kéo lại cái đệm ngực, hài lòng nheo nheo mắt mỉm cười với mình trong gương rồi hỏi: “Có đẹp không anh?”

Lôi Dật Thành chẳng buồn nhìn mà vỗ trán thở dài: “Bố mẹ biết chắc chắn sẽ đánh chết anh!”

- Không sao đâu, em sẽ bảo vệ anh! – Lôi Vận Trình tỏ vẻ nghĩa khí, vỗ vỗ ngực, chộp lấy chùm chìa khóa trên tay anh rồi tung lên cao: “Để em lái xe cho!”

- Đợi khi nào em có bằng lái hãy hay! – Lôi Dật Thành bắt gọn chùm chìa khóa trong không trung, nghiến răng trèo trẹo nói: “Nhanh lên, đến muộn quá chắc chắn sẽ bị cái đám ấy phạt rượu cho xem!”

- Rõ! – Lôi Vận Trình lập tức đứng nghiêm như kiểu quân nhân, dẫm mạnh lên đôi giày cao gót, lộp cộp đi ra ngoài.

Lôi Dật Thành lái thẳng xe vào trong sân một khuôn viên nhà Phong Ấn, chẳng chút dè dặt đỗ hẳn xe ở giữa sân, tắt máy rồi mà vẫn thấy không can tâm, tiếp tục khuyên nhủ: “Vào học viện cảnh sát thì có gì không tốt? Đội cảnh sát bọn anh thiếu gì những thằng vừa có điều kiện vừa có năng lực, đợi khi nào em tốt nghiệp rồi thì tha hồ mà chọn lựa!”

Lôi Vận Trình lấy cái gương nhỏ trong túi ra, ngắm nghía lại mình trong gương rồi bảo: “Thế phi công thì có gì không tốt?”

- Phi công nguy hiểm lắm, hơn nữa học viện không quân nghiêm ngặt hơn học viện cảnh sát nhiều, chẳng đến một ngày là em sẽ lại khóc lóc đòi về nhà cho xem! - những lời này Lôi Dật Thành không biết đã nói bao nhiêu lần rồi, ngay chính bản thân anh cũng cảm thấy bản thân mình lắm điều như đàn bà, thế mà con ranh này từ khi có quyết định đến giờ cứ một mực không để những lời anh nói vào tai lấy một chữ.

Cô cất cái gương đi, kiên nhẫn lắng nghe những lời khuyên nhủ mà cô có thể đọc thuộc lòng này rồi tỏ vẻ tiếc nuối nói: Anh à, sao anh không vào công tác ở Hiệp hội dân cư (là tổ chức tự trị mang tính quần chúng ở trong một khu vực nhất định của Trung Quốc) đi? Làm một nhân viên cảnh sát quèn thì thiệt thòi cho anh quá, làm sao có thể phát huy sở trường của anh được?


Lôi Dật Thành là một người hết sức nóng nảy, nếu là bình thường anh đã vung tay cho cô một cái tát rồi, anh đã phải mấy lần hít thở thật sâu để đè chặt ngọn lửa giận xuống: “Tuyển phi công không phải là tuyển hoa hậu, tỉ lệ đào thải cao như vậy, một cô tiểu thư như em cứ chờ bị gạch tên khỏi danh sách đi!”. Trước khi mở cửa xuống xe, anh còn chưa yên tâm, quay lại dặn dò mấy câu: “Lát nữa gặp Phong Ấn, em mà để anh mất mặt là anh đóng gói em gửi về nhà luôn, em tự lo đi!”

Lôi Vận Trình bĩu môi nguýt một cái rõ dài rồi kéo kính râm vào: có mất mặt hay không thì phải lấy tiêu chuẩn của cô ra làm thước đo chứ!

Đây là một buổi tụ tập nhỏ, những người đến dự toàn là đám bạn bè nối khố, chơi với nhau từ bé đến lớn, một bữa tiệc nướng ngoài trời, vây quanh là những cái bàn để ngồi uống rượu, tán phét, thậm chí còn có người ngồi ôm ấp, yêu đương với nhau.

Nhìn thấy con nhóc tóc xoăn từ trên xe Lôi Dật Thành bước xuống, Phong Ấn đang ngồi ngủ gật bỗng sáng mắt lên, ngay lập tức lấy lại tinh thần, khóe môi nhếch lên, kéo kính râm trên đầu xuống mắt, đứng dậy dang hai tay, tặng cho Lôi Dật Thành một cái ôm đầy thân thiện: “Hi người anh em, tôi còn tưởng cậu không chịu nể mặt cơ đấy!”

Mặc dù miệng thì nói chuyện với Lôi Dật Thành nhưng mắt của Phong Ấn lại đang đảo qua đảo lại trên người Lôi Vận Trình qua cặp kính râm, lòng thầm nhủ sao con bé này nhìn quen thế, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu rồi.

- Chớ có làm bộ làm tịch nữa! – Lôi Dật Thành chẳng buồn nể mặt, nhăn nhó đẩy anh ta ra, có dùng gót chân để suy nghĩ cũng biết anh ta đang chú ý đến ai: “Ông trời thật không có con mắt, sao cậu vẫn lành lặn, không thiếu cánh tay hay cái chân nào thế nhỉ?”

Phong Ấn lừ mắt, nói: “Đáng! Khó khăn lắm tôi mới về được một lần, thể hiện tình cảm một tí thì chết ai? Đến cũng đến rồi mà còn làm bộ làm tịch!”, nói xong Phong Ấn liền ghì cổ Lôi Dật Thành xuống, thì thầm nói: “Cô bé đáng yêu kia vẫn là vị thành niên nhỉ? Nhân viên cảnh sát mà lại đi dụ dỗ con gái vị thành niên à? Hả?”

Lôi Dật Thành gật đầu nói: “Chớ có định làm hại con bé, thu bộ móng vuốt của cậu lại đi!”

Đám thanh niên các anh cứ gặp nhau là lại chòng ghẹo nhau như vậy, thậm chí còn chòng ghẹo cả vợ bạn, mặc dù không làm gì quá đà nhưng cũng khiến đôi bên nảy sinh không ít mâu thuẫn. Nói theo cách của họ thì làm như vậy là để đo độ chung thủy của nửa kia của bạn.

- Trưởng quan đã có lời thì tiểu nhân đâu dám không nghe ạ, chỉ có điều nói đi cũng phải nói lại, ai biết đâu nhỡ cô ấy lại chĩa móng vuốt về phía tôi thì sao? Thế thì chớ có trách người anh em này không kìm chế được đấy nhé! – Phong Ấn lanh lẹ đỡ được cú đấm của Lôi Dật Thành hướng về phía mình, sau đó lớn tiếng gọi đám thanh niên kia: “Kẻ đến muộn đã đến rồi, phạt mười cốc rượu! Các anh em, mau mang cốc uống bia ra đây để chiêu đãi hắn ta nào!”

Lôi Dật Thành biết khó mà tránh khỏi bị phạt, điều khiến anh càng khó nói là có một chuyện đã bị Phong Ấn nói trúng: cô em gái nhà anh đúng là một món hàng tự mang đến tận cửa.

Mấy người đàn ông vây lấy Lôi Dật Thành chuốc rượu, Phong Ấn đứng yên, đưa mắt thăm dò cô bé dễ thương đứng ở phía sau, trông như đang suy nghĩ gì đó.

Lôi Vận Trình không đi đến chỗ Lôi Dật Thành mà đứng yên tại chỗ, tự nhiên nhìn lại Phong Ấn, tim đập loạn lên. Bộ dạng Phong Ấn lúc không cười trông cũng có vẻ nghiêm túc, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy áp lực. Dường như anh đã cao hơn trước một chút, làn da cũng đen đi. Mặc dù cả hai đều đeo kính râm nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Phong Ấn.
12371 [»]
Liên quan
Em chờ anh ở nơi sâu thẳm
Em chờ anh
☆Tags: Em, chờ, anh, , nơi, sâu, thẳm, em, cho, anh, o, noi, sau, tham
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net