Snack's 1967
- 11-04-21 14h40'

THÍ CHỦ MAU TỈNH LẠI

• Ngày đăng: 06/05/2014
• Bình chọn: 10 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 4157
THÍ CHỦ MAU TỈNH LẠI


Tác giả: Bích Tình.

Nguồn: smallbluecorner.wordpress.com

Hoa cỏ tháng tư, Hi Âm ôm tôi cùng ngắm hoa đào trong sân.


Tôi hỏi: “Người xuất gia không gần nữ sắc, sao chàng lại có thể thích ta?”


Hi Âm cốc nhẹ một cái lên trán tôi, cười khẽ, nói: “Nhất niệm thành Phật nhất niệm thành ma.”


Ta không hiểu: “Lời này có ý gì vậy?”


“Vốn là Phật, nhưng khi gặp gỡ nàng, ta lại trở thành ma.”


Đây là một câu chuyện về một vị hòa thượng yêu nghiệt lừa gᴠmột nữ thí chủ.


***


Tiếng ‘Thí chủ mau tỉnh lại’ đầy giục giã, tôi mở hai mắt ra.


Nhưng khi tôi tỉnh lại, cảm thấy có gì đó không đúng!


Trước mắt hiện lên một gian phòng thiền theo phong cách cổ, sao có thể có một thiếu niên mặt mày tuấn lãng, tóc dài tung bay trước mắt ta chứ?


Cái gì? Đây là ân nhân cứu mạng của tôi – thánh tăng Hi Âm?!


Tuy bị mất trí nhớ nhưng tôi cũng biết, cao tăng đắc đạo trong truyền thuyết, ít nhất thì cũng phải có gương mặt hiền lành và một cái đầu trọc lốc bóng loáng sáng lòa chứ!


Thánh tăng, người không thể nói cái gì cũng chỉ như mây bay được,


Phật tổ đang ở trên đám mây bay nhìn người đó!

Mở đầu

Minh nguyệt biệt chi kinh thước*





“Mai Nhi, hôm nay nàng cảm thấy sao rồi?” Tiếng người nói dịu dàng róc rách như nước chảy, mang theo vài phần đau lòng, khó khăn lắm tôi mới bừng tỉnh lại từ trong mơ.


Gần đây giấc ngủ của tôi thập phần không tốt, thậm chí có khi cả đêm nằm trằn trọc, khó chợp mắt được. Miễn cưỡng lắm mới có thể ngủ nhưng chỉ cần gió thổi lay qua là tôi đột nhiên bừng tỉnh.


An An mắt đỏ hoe, nói: “Nương nương, thương thế của người nặng như vậy, làm sao có thể ngủ ngon cho được? Thái tử điện hạ, người biết rõ nương nương tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện ác độc nhẫn tâm kia được, vì sao không phân trần giúp nương nương chứ?”


Một trăm trượng đánh tôi không đáng kể chút nào, từ nhỏ tới lớn, da thịt tôi đã chịu không ít đau khổ. Nhưng tâm đã chết, ba hồn mất đi sáu phách, tựa như chim sợ cành cong thấy chuyện bình thường cũng bị làm cho kinh hãi.


Tôi bình tĩnh nói: “Có lẽ, Thái tử điện hạ có chỗ...bất đắc dĩ của người.”


Bùi Lãm ngồi xuống bên cạnh tôi, một tay chậm rãi xoa trán tôi, hết sức nhẹ nhàng day qua, day lại, vuốt phẳng. Khó khăn lắm tôi mới mở mắt được, nhìn bóng người mờ mờ trước mặt, miễn cưỡng cười thành tiếng: “Thái tử điện hạ…”


Tay chàng bỗng nhiên dừng lại, trong mắt rất nhanh ánh lên một tia đau xót, còn có vài phần áy náy và hối lỗi. Một lúc sau, chàng nhẹ nhàng nói: “Không phải ta đã nói rồi sao, nàng không cần phải xưng hô như vậy với ta”.


Tôi im lặng không nói, kỳ thực tôi không biết phải đối xử với chàng thế nào cho phải. Trong lòng không phải không có oán hận, nhưng nghĩ lại, tôi lấy tư cách gì để oán hận?


Tôi chẳng qua chỉ là một nữ tử hèn mạt chốn trăng hoa, có thể được Thái tử điện hạ yêu thích, thay tôi chuộc thân, lại tận lực sắp xếp, bàn bạc với người ta để nạp tôi làm trắc phi, điều tôi nên làm là thắp hương cảm tạ tổ tiên đã tích được hồng phúc. Không nên có một chút hy vọng xa vời làm gì, âm mưu lấy vu cổ mưu hại Thái tử phi cùng đứa trẻ nàng đang mang thai trong bụng.


Người bên ngoài ai cũng cho rằng như vậy, ít nhất trước đây tôi cũng từng nghĩ như vậy.


***


Thiếp vốn chỉ là dây leo xanh, chỉ có nguyện vọng được dựa vào cây cao.*


*đại ý: ví người con gái như dây leo, cả đời dựa vào người đàn ông là cây cao


Phụ mẫu tôi đã mất khi tôi còn nhỏ, khi đó, may nhờ một gia đình nông phu có lòng tốt nuôi dưỡng, tôi mới không chết cóng ở đầu đường. Năm tám tuổi, dưỡng phụ và dưỡng mẫu đột nhiên chết bất đắc kì tử, tôi nhớ mang máng mình bị rất nhiều người truy đuổi, bọn họ giống như đang tìm đồ vật gì đó. Tôi mang theo ba cái bánh mì, một bình nước trốn thoát được, lưu lạc qua tay nhiều người, sau đó bị người ta mua rồi đưa vào phường ca múa.


Tuy phường ca múa cũng là nơi ong bướm nhưng so với kỹ viện cũng có điểm khác biệt. Ông chủ là nhân vật có uy tín và danh dự, nơi này các cô nương bán nghệ chứ không bán thân, trừ khi chính họ nguyện ý, còn không thì không ai có thể cưỡng ép.


Hoa cô cô lần đầu tiên trông thấy tôi hai mắt đã sáng ngời, tấm tắc nói: “Quả nhiên đứa trẻ này là một mỹ nhân, rất đáng giá. Sau khi ta dạy dỗ ngươi, ngày sau trở thành người đứng đầu bảng ở phường ca múa, ta còn sợ khách sẽ kéo tới cuồn cuộn như mây ấy chứ. Tiểu muội muội, ngươi tên gì?”


“Tôi tên Ngọc Tiểu Mai”. Lúc đó tôi đói bụng đến độ đầu váng mắt hoa, tay cầm một cái bánh bao ăn ngấu nghiến cho tới hết, ngẩng đầu hỏi bà ta: “Cô cô, còn không?”


“Không tồi, không tồi”. Hoa cô cô cười tủm tỉm vỗ đầu tôi, hài lòng nói: “Từ nay về sau, mỹ danh của ngươi là Tiểu Mai. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, sau này giọng hát nổi tiếng rồi thì không xếp hạng dưới”.


Hoa cô cô ngày thường đối đãi với tôi rất tốt. Bà tự mình dạy tôi cầm kỳ thi họa, phủ tranh xướng khúc*. Mà tôi cũng chưa từng phụ lòng kỳ vọng của nàng, năm mười sáu tuổi chỉ bằng một khúc “Hoa lộng ảnh” đã danh chấn kinh thành. Từ đó, ngàn vàng khó khăn lắm mới đổi được một khúc nhạc của tôi, các công tử ở kinh thành hào hứng tán tụng tôi là giai nhân thần bí. Tôi mỗi ngày chỉ đàn một khúc nhạc, nếu như vượt quá thời gian đó, cho dù ra giá cao tới đâu cũng đừng mơ được gặp mặt tôi.


*phủ tranh xướng khúc: bình tranh gảy nhạc.


Tôi khó hiểu hỏi Hoa cô cô: “Tại sao phải như vậy? Nếu như con xướng thêm vài khúc, chẳng phải có thể làm cho phường ca múa kiếm càng nhiều bạc hơn sao?”


Cô cô bí hiểm cười nói: “Càng cầu càng không được, ham muốn tìm tòi càng đi đến tột cùng, giá đưa ra càng được nâng cao, đàn ông đều là những kẻ hèn hạ như vậy.”


Cứ như vậy, cuộc sống sao quanh trăng sáng được duy trì khoảng nửa năm thì tôi gặp Bùi Lãm.


Chàng chỉ mặc áo bào màu trắng, nhưng cảm giác lại giống như viên minh châu khiến người mù cũng có thể đi lại. Tay chàng cầm chiết phiến, chậm rãi đi vào nhã đường, phảng phất giống như sơn động trong núi được ánh trăng rằm soi sáng, giữa hai đầu lông mày chàng có ánh sáng phát ra không thể che giấu được.


“Tiểu Mai cô nương, có thể vì tại hạ gảy một khúc nhạc được không?” Chàng mỉm cười, hai lúm đồng tiền bên môi nhè nhẹ hiện ra.


Dù sao cũng ở nơi phong hoa tuyết nguyệt kiếm cơm ăn, đã từng gặp qua vô số đàn ông, nhưng trong lúc đứng trước mặt thiếu niên này tim tôi đột nhiên đập rộn rã, trong nhất thời, những lễ nghĩa Hoa cô cô dạy đã bị quên sạch không còn một mảnh, tôi say mê nhìn chàng, lúng túng nói: “Được…Công tử, mời ngồi”.


Khi đó dĩ nhiên tôi không biết thân phận của chàng, nếu biết chàng là Thái tử điện hạ, chỉ e tôi sợ còn không kịp, đâu thể nào ngày ngày cũng đàn một khúc nhạc cho chàng.


Hoa cô cô nói trên đời này có hai loại đàn ông không được đụng vào, một là loại đàn ông đã có thê thất, thứ hai, là loại đàn ông danh môn vọng tộc, nhất là đàn ông thuộc hoàng tộc. Mà Bùi Lãm lại là người có cả hai điều đó.


Chàng không chỉ là người thuộc hoàng tộc mà còn là Thái tử đương triều, tương lai chính là thiên tử. Chính phi của chàng là con gái của Thừa tướng đương triều và Trưởng công chúa, sinh ra đã cao quý, một ca kĩ hèn mọn như tôi có chặt đứt cổ cũng không với tới nổi.


***


Đã sớm không còn rõ tôi là kiếp số của chàng hay chàng là kiếp số của tôi nữa rồi.


Người đời đều nói Thái tử điện hạ là sao Văn Khúc* chuyển thế, năm tuổi biết làm thơ, bảy tuổi thông thuộc văn chương, mười tuổi đứng trên điện Cửu Long khẩu chiến với quần thần. Hoàng thượng đối với chàng long ân thánh sủng, bách quan đối với chàng đều vui vẻ phục tùng, dân chúng, bách tính đối với chàng đều cùng nhau tán thưởng. Nếu như không quen biết tôi, cuộc đời của chàng sẽ huy hoàng biết bao, thuận lợi biết bao.


*Văn Khúc đắc địa là bộ sao phú quý, hiển đạt, phúc thọ rất có giá trị. Nếu có Lộc Tồn đi kèm thì tài năng xuất chúng. Nếu đi với Vũ Khúc thì tài năng kiêm nhiếp văn võ, có uy danh lừng lẫy và giàu sang.


Ngày ấy, tự tay tôi pha một bình trà ngon, là trà Tây Hồ Vũ Tiền Long Tỉnh mà chàng thích nhất. Sau đó tôi tự tay chỉnh lại từng dây đàn. Tôi muốn chàng nghe được làn điệu réo rắt dễ chịu nhất trên đời. Nhưng chàng lại kéo tôi đến ghế dành cho khách, nhẹ nhàng nắm tay tôi, cười nói: “Mai Nhi, hôm nay ta sẽ đàn cho nàng một khúc nhạc”.


Phượng hề phượng hề quy cố hương – Ngao du tứ hải cầu kì hoàng. Một khúc “Phượng cầu hoàng”*, độc nhất thiên hạ.
12377 [»]
☆Tags: THÍ, CHỦ, MAU, TỈNH, LẠI, thi, chu, MAU, tinh, lai
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net