- 07-04-20 13h42'

Trời sinh quyến rũ

• Ngày đăng: 02/01/2015
• Bình chọn: 17 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 3807
Trời sinh quyến rũ
Trời sinh quyến rũ


Tác giả: Susan Elizabeth Phillips


Dịch giả: Rubi Thúy
Giới thiệu


Không phải ngày nào cũng có một con hải ly không đầu đứng giậm chân trên lề đường Colorado. Cũng không phải ngày nào siêu sao bóng bầu dục Dean Robillard cũng dừng xe giữa đường đến bắt chuyện với một người lạ.

Không phải khi ta ba mốt tuổi, cùng với tiền tài danh vọng, là niềm khát khao của các cô gái Mỹ, có nghĩa là ta hạnh phúc. Cũng không phải khi ta không xinh, không xu dính túi, lang thang mải miết, nghĩa là ta sẽ không hạnh phúc.

Không phải lúc nào Hoàng Tử cũng là người cứu vớt Lọ Lem.

Có nhiều thứ TRÔNG VẬY mà CHẲNG PHẢI VẬY…

Ví dụ như, không khiến người đối diện choáng ngợp từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại khiến cuộc sống của họ hoàn toàn đảo lộn sau 2 tuần, ấy chính là một kẻ trời sinh quyến rũ.

Trở lại lần này, Susan Elizabeth Phillips đưa người đọc về miền Đông Tennessee, chứng kiến những câu chuyện kỳ khôi xảy ra trong một ngôi nhà trang trại. Hài hước đến tinh quái, cảm động đến kỳ lạ, Trời sinh quyến rũ không chỉ là một câu chuyện tình yêu, nó còn là một câu chuyện về tình thân, về nơi chốn ta thực sự thuộc về.
Chương 1


Không phải ngày nào người ta cũng có thể nhìn thấy một con hải ly không đầu diễu hành bên lề đường, ngay cả trong cái thế giới đầy màu sắc của Dean Robillard cũng không. “Chó ch...” Dean giậm phanh chiếc Aston Martin Vanquish mới coóng của mình và ngoặt lái đỗ xịch ngay trước mặt nó.

Con hải ly diễu hành thẳng qua, cái đuôi bẹp gí to bự nảy tưng tưng trên vỉa hè lát sỏi, còn cái mũi nhỏ nhọn hoắt chĩa lên trời. Thẳng đứng. Trông con hải ly này cực kỳ điên tiết.

Đó chắc chắn là một con hải ly cái vì cái đầu hải ly đã biến mất, để lộ ra mái tóc đen bết mồ hôi được buộc lại thành đuôi gà ngắn cũn, xộc xệch. Vốn đã cầu nguyện có chút gì đó tiêu khiển từ chuyến đi chán ngắt của mình, anh liền mở tung cửa xe bước ra ngoài lề đường Colorado. Đôi bốt Dolce & Gabbana mới cáu xuất hiện trước, theo sau là phần còn lại của anh, 1m90 cơ bắp rắn như thép, phản xạ nhạy bén như dao cạo và vẻ chói ngời vô đối... hay ít ra đó là những gì mà đại diện truyền thông của anh thích nói. Mô tả đó cũng khá đúng, mặc dù Dean không quá phù phiếm như những gì anh để người khác nghĩ về mình. Chẳng qua việc đề cao vẻ bề ngoài là một cách hữu hiệu để ngăn không cho người khác đến gần anh hơn so với những gì anh mong muốn.

“Ừm, cô à... Cô cần giúp gì không?”

Đôi chân hải ly của cô nàng không hề lạc nhịp. “Anh có súng chứ?”

“Không đem theo người.”

“Thế thì cóc cần anh.”

Cô nàng vẫn bước tiếp.

Anh cười toe bước theo cô nàng. Với đôi chân dài hơn đôi chân cũn cỡn phủ lông thú của cô, chỉ vài bước là anh đã theo kịp. “Trời đẹp thật,” anh nói. “Nóng hơn một chút so với với tháng Năm mà tôi biết, nhưng tôi sẽ chẳng phàn nàn gì đâu.”

Cô trừng trừng nhìn anh bằng đôi mắt tròn xoe hình keo mút nho, một thứ tròn trịa hiếm hoi ở cô. Hầu hết những phần còn lại của cô đều sắc cạnh và thuôn nhọn, từ hai gò má cao mỏng manh, sống mũi nhỏ nhắn hình mũi tên đến cái cằm đủ nhọn để cắt được thủy tinh. Nhưng ngoài những bộ phận đó ra, mọi thứ khác đều trở nên nguy hiểm. Vết trũng sắc lẻm đánh dấu chính giữa bờ môi trên rộng và đầy đặn đến sửng sốt. Môi dưới thậm chí còn đầy đặn hơn, nó tạo cho anh cảm giác bồn chồn rằng bằng cách nào đó cô đã thoát ra từ một bài ru phiên bản người lớn.

“Diễn viên à,” cô cất lời, giọng thoáng giễu cợt. “May mắn làm sao.”

“Điều gì khiến cô nghĩ tôi là diễn viên?”

“Anh còn đẹp hơn cả đám bạn gái của tôi.”

“Đó là tai họa thì có.”

“Anh thậm chí còn không biết xấu hổ à?”

“Có một số thứ ở bản thân mà cô buộc phải chấp nhận.”

“Anh giai ơi...” Cô thốt lên ghê tởm.

“Là Heath,” cô vừa bước tiếp, anh liền cất lời: “Heath Champion ”

“Nghe điêu lắm.”

Đúng là điêu, nhưng không phải theo ý cô ám chỉ.

“Cô cần súng làm gì?” Dean hỏi.

“Giết gã nhân tình cũ.”

“Hắn chính là kẻ đã chọn quần áo cho cô à?"

Cô quay sang, cái đuôi to bự như mái chèo quật vào chân anh. “Biến đi, được chứ?"

“Để mà bỏ lỡ vụ hay ho này à?”

Cô liếc nhìn xe hơi thế thao của anh, một chiếc Aston Martin Vanquish S đen tuyền chết người với dộng cơ V-12. Cỗ máy này đã tiêu tốn của anh mất hai trăm nghìn đô, nhưng thế cũng chẳng thấm vào đâu so với đống tài sản mà anh có. Làm tiền vệ công chính thức cho đội Chicago Stars cũng khá giống với việc sở hữu một ngân hàng.

Mắt như lồi khỏi tròng, cô gạt một lọn tóc bết mồ hôi trên má bằng thứ móng vuốt trông không có vẻ gì là có thể tách ra được. “Tôi có thể xin đi quá giang chứ."

“Cô có định cào nệm ghế của tôi không?"

"Đừng gây hấn với tôi."

“Xin tạ lỗi.” Lần đầu tiên trong ngày hôm nay anh mới thấy mừng vì đã quyết định ra khỏi đường cao tốc liên bang. Anh nghiêng đầu về phía chiếc xe. “Vào thôi."

Dù là ý của mình nhưng cô vẫn do dự. Cuối cùng, cô lê chân theo anh. Lẽ ra anh nên giúp cô vào xe - anh có mở cửa xe cho cô - nhưng rồi anh chỉ lùi lại chứng kiến cảnh hay ho.

Chủ yếu là do cái đuôi. Cái thứ chết tiệt đó làm theo nguyên lý lò xo, và khi cô cố sức len người vào chiếc ghế bọc da cạnh ghế lái, nó cứ quất vào đầu cô. Cô nổi điên đến nỗi cố xé tung nó ra, và khi không xé được, cô liền giẫm lên nó.

Anh gãi cằm. “Không phải cô hơi quá mạnh tay với chú hải ly tội nghiệp sao?”

“Thế cơ à!” Cô hùng hổ quay người định bỏ đi.

Anh cười toe toét gọi với theo cô. “Tôi xin lỗi. Kiểu bình phẩm đó chính xác là lý do khiến cánh phụ nữ hết tôn trọng đàn ông. Tôi tự cảm thấy hổ thẹn rồi. Nào, để tôi giúp cô”

Anh nhìn cô vật lộn giữa lòng kiêu hãnh và nhu cầu, rồi chẳng ngạc nhiên khi thấy nhu cầu chiến thắng. Khi đã quay lại cạnh anh, cô để anh giúp cô gấp cái đuôi lại. Đợi cô ôm nó vào ngực xong xuôi, anh liền hướng dẫn cô vào xe. Cô phải ngồi nghiêng và nhìn qua cái đuôi mới thấy bên ngoài kính chắn gió. Anh ngồi vào sau vô lăng. Bộ cánh hải ly tỏa ra mùi xạ, gợi anh nhớ đến tủ để đồ ở trường trung học. Anh hạ kính xe xuống vài phân rồi lái ra đường. “Thế chúng ta đi dâu đây?”

“Đi thẳng khoảng một dặm. Rẽ phải ở nhà thờ Eternal Life Bible ”

Cô đang đổ mồ hôi như một hậu vệ dưới đám lông hôi sì đó, anh bèn bật điều hòa hết công suất. “Có nhiều cơ hội tìm việc trong thị trường lao động hải ly không?”

Ánh mắt chế nhạo của cô cho anh biết cô thừa hiểu anh thích thú đến mức nào trước nỗi đau khổ của cô. “Tôi đang thực hiện một chương trình quảng bá cho xưởng gỗ Đại Hải ly của Ben, được chứ?”

“Cô nói quảng bá nghĩa là...”

“Công việc kinh doanh của Ben gần đây xuống dốc... đúng hơn là người ta bảo tôi thế. Tôi mới đến thị trấn chín ngày trước.” Cô hất cằm về trước. “Con đường này dẫn đến Rawlins Creek và xưởng gỗ của Ben đấy. Còn đường cao tốc bốn làn phía sau kia dẫn đến siêu thị Home Depot.”

“Tôi bắt đầu hình dung ra rồi.”

“Rồi. Cứ mỗi dịp cuối tuần, Ben lại cố thuê người đứng ngoài đường cao tốc cầm bảng hiệu để lôi kéo vài kẻ mua hàng. Tôi là con ngốc mới nhất của anh ta.”

“Là đứa nhóc mới toe trong thị trấn.”

“Cũng khó tìm được ai đủ tuyệt vọng để làm công việc này hai dịp cuối tuần liên tiếp.”

“Thế bảng hiệu đâu? Thôi khỏi. Cô bỏ nó lại với cái đầu rồi chứ gì.”

“Đeo cái đầu đó vào thì tôi làm sao cuốc bộ quay lại thị trấn được.”

Cô chỉ ra điều đó như thể anh là kẻ chậm hiểu. Anh ngờ rằng nếu có mặc gì khác bên trong, hẳn cô sẽ chẳng đời nào cuốc bộ quay về trong bộ cánh hải ly đó. “Tôi không thấy chiếc xe nào đỗ ở đầu kia,” anh nói. “Lúc đầu cô làm thế nào ra được ngoài này?”

“Vợ ông chủ thả tôi xuống đây sau khi chiếc Camaro của tôi chọn buổi sáng hôm nay để vĩnh viễn đi đời nhà ma. Lẽ ra chị ta phải quay lại từ một giờ trước để đón tôi, nhưng chẳng thấy chị ta đâu cả. Lúc còn đang cố nghĩ xem phải làm gì thì tôi bỗng thấy một tên khốn chạy vụt qua trên chiếc Ford Focus mà tôi đã góp phần trả tiền mua.”

“Gã bạn trai à?”

“Bạn trai cũ.”

“Chính là kẻ mà cô đang sẵn sàng hạ sát chứ gì.”

“Cứ giả vờ như tôi đang đùa đi.” Cô liếc nhìn qua cái đuôi. “Nhà thờ kia rồi. Rẽ phải nào.”

“Nếu tôi đưa cô đến địa điểm gây án, tôi có bị biến thành kẻ tòng phạm không?”

“Anh có muốn thế không?”

“Chắc rồi. Sao không chứ?” Anh rẽ vào một con phố gập ghềnh, bán dân cư, nơi này có những ngôi nhà theo kiểu nông trại nằm lổn nhổn trên những khu đất đầy cỏ. Thị trấn Rawlins Creek chỉ cách Denver có hai mươi dặm về phía Đông, nhưng dường như nơi đây chẳng có mấy nguy cơ trở thành một cộng đồng nổi tiếng tập trung dân làm ăn.
12363 [»]
☆Tags: Trời, sinh, quyến, , troi, sinh, quyen, ru
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net

The Soda Pop