Old school Swatch Watches
- 11-04-21 14h11'

Tử vong tuần hoàn

• Ngày đăng: 27/01/2014
• Bình chọn: 13 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 3986
Tác Giả: Thiên Hạ Bá Xướng

Chương 1: Mưa to gió lớn


Trời bỗng đổ mưa lớn, tuyến đường cao tốc đoạn Hỗ Ninh ( thông tuyến giữa Thượng Hải và Nam Kinh) tạm thời không thể lưu thông, chúng tôi đành phải tìm một con đường vòng khác để lái xe qua. Kể cũng lạ, giờ đang là trung tuần tháng ba mà trời lại đổ mưa lớn đến vậy, sắc trời chuyển dần về tối, bốn bề đều bị màn mưa giăng phủ, tầm nhìn xa mỗi lúc một hạn chế, xem ra hôm nay chúng tôi không thể nào về kịp.


Xú Ngư bèn đề xuất tìm tạm một nơi nào đó ven đường nghỉ qua đêm nay, đợi trời sáng mưa tạnh sẽ đi tiếp. A Hào cũng cảm thấy đoạn đường này ổ gà lởm chởm rất khó đi, nếu cứ chạy xe tiếp không khéo lại xảy ra chuyện cũng không chừng.


Xú Ngư với tôi là đồng hương, tên thật của cậu ta là Thắng Binh, vẻ ngoài tay thô chân to, da dẻ đen nhám, trông hệt như con cá xám chuyển kiếp làm người, cho nên chúng tôi mới bông đùa gọi cậu ấy là Xú Ngư, nghĩa là con cá thối. A Hào là người Quảng Đông, sống rất biết điều, tên đầy đủ là Lại Khưu Hào. Hai năm trước ba người chúng tôi cùng nhau mở một công ty thuốc quy mô nhỏ, huynh đệ đồng tâm, lại thêm thiên thời địa lợi, cùng kinh nghiệm kinh thương dày dạn, công việc làm ăn phất như diều gặp gió, hôm nay đi bàn công chuyện, chẳng ngờ lúc quay về lại gặp ngay một trận mưa như trút nước, trời tối đường trơn, cũng chỉ còn cách tìm một nơi nào gần đây nghỉ qua đêm nay.


Lúc này mưa mỗi lúc một lớn, chúng tôi giống như nhắm mắt lái xe không phương hướng, khó khăn lắm mới phát hiện ở phía trước không xa lập lòe ánh đèn, lái xe tới gần đó quan sát kỹ, thì ra nơi này có mấy gian phòng, ba người chúng tôi mừng rỡ, đêm nay nếu không nghỉ trên xe, thì kiểu gì cũng phải thuê phòng trong nhà nghỉ hay nhà dân, tốt xấu gì cũng phải chi mấy đồng để lấy chỗ qua đêm.


Chúng tôi đội mưa xuống xe, trông thấy phía trước cửa lớn có treo tấm biển “Từ Tế Đường – tên cũ Dược Phố”. Xú Ngư mừng ra mặt:


- Cửa tiệm này cùng nghề với chúng ta đấy, nói vậy tức là cũng có chút tình hương hỏa, nhất định sẽ cho chúng ta nghỉ qua đêm nay.


A Hào đi lại gõ cửa, chỉ nghe thấy bên trong có tiếng người đáp lại, đoạn một cụ già tay dắt một đứa trẻ ra mở cửa. A Hào lên tiếng chào hỏi, mong muốn có thể cho ba huynh đệ được qua đêm.


Cụ già mời chúng tôi vào phòng khách, cụ tự xưng họ Trần, cụ Trần tiếp chuyện chúng tôi:


- Trong nhà ngàn ngày đều yên ổn, hễ bước khỏi cửa vạn sự gặp gian nan. Hôm nay gặp đúng lúc vận trời không tốt, các cậu đã tới đây tức là có duyên, nếu không ngại thì cứ ở đây một đêm. Có điều nơi này chỉ có mỗi hai ông cháu tôi sinh sống, phòng ngủ phòng khách chỉ có bấy nhiêu, ba cậu chỉ có thể nghỉ ở phòng ngoài này thôi.


Tôi nghĩ chỉ cần có nơi trú chân, không phải chịu mưa lạnh gió rét bên ngoài đã là tốt lắm rồi, nào dám đòi hỏi chăn ấm giường êm chứ, bèn nói với cụ Trần:


- Như này là tốt lắm rồi, chúng cháu cũng không ngủ đâu, cứ ngồi ở phòng này là được rồi, chỉ mong sao có chút nước uống cho đỡ khát thôi ạ.


Cụ Trần đun cho chúng tôi một ấm nước, pha một bình trà nóng, sau đó cụ mới dẫn đứa cháu nhỏ vào trong ngủ, để ba chúng tôi ngồi lại phòng ngoài.


Mặt tiền là một phòng thuốc khá rộng rãi, ở đó toàn là những kệ thuốc đặt chồng lên nhau, phòng khách ở ngay sau phòng thuốc, diện tích không lớn lắm, nhưng cách bài trí lại rất trang nhã, ba người chúng tôi ngồi xuống, dựa lưng vào chiếc ghế gỗ lim, vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm. Xú Ngư nhắc đến tin tức hai ngày trước đó, trực thăng quân sự Apache của quân đội Mỹ đã bị nông dân dùng súng trường bắn rơi ở lãnh địa Iraq, tinh thần đấu tranh của nhân dân thật đáng ngợi ca.


A Hào lại không cho là vậy, vội nói:


- Một cỗ hỏa lực Apache tương đương với cả một đội quân xe tăng của tất cả những nước thuộc thế giới thứ ba gộp vào, nếu không phải trong lúc thao tác bảo dưỡng loại thiết bị tối tân này gặp phải sự cố lớn, thì đâu thể thấy được sự lợi hại của dân binh Iraq chứ, chẳng qua là mèo mù vớ được chuột chết thôi.


Cứ như vậy, vấn đề này được chúng tôi đem ra mổ xẻ bàn luận, mỗi người một ý cũng chẳng biết ai đúng ai sai. A Hào cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, bèn kể một vụ án cổ đại ghê rợn cho chúng tôi nghe.


Tôi nói với A Hào:


- Cậu thích bịa chuyện hay là đi nghỉ thì tùy, ở đây không có phụ nữ đàn bà, chỉ có hai đại nam tử mình với Xú Ngư, nghe chuyện ma cũng không thấy sợ đâu.


Xú Ngư ngồi bên cạnh cũng buột miệng nói:


- Phải đấy, chi bằng anh cứ kể vài ba câu chuyện cho đỡ buồn cũng được.


A Hào nói:


- Hai người chớ nói vậy, chuyện tớ sắp kể ra đây là trong một cuốn tiểu thuyết viết về những vụ án thời cổ đại đó, tuy không biết có thật hay không, nhưng hết sức ly kỳ, đêm trường thức trắng, kể cho hai người nghe coi như để giết thời gian vậy.


Nghe cậu ta nói hai chữ “Ly kỳ”, tôi với Xú Ngư bèn cảm thấy rất hứng thú tò mò.


- Bình thường nghe truyện ma hay xem phim ma hầu như chẳng cảm thấy gì, nếu không phải là ma nữ thò tay ra dọa người thì cũng là ăn bánh bao cắn trúng vào tay của người chết, đúng là chán ngắt. Nếu chuyện của cậu cũng muốn dọa người theo kiểu như vậy thì tớ không rỗi hơi để nghe đâu, còn nếu thực sự ly kỳ quái dị thật thì kể mau xem nào.



Chương 2 : Câu chuyện thứ nhất của A Hào


“Có một gia đình nọ, người chồng mất sớm, chỉ còn lại quả phụ Vương Thị cùng cô nhi mười bảy tuổi. Vương Thị dùng số tiền công ít ỏi nhờ vào việc may vá giặt giũ thuê cho người ta để chu cấp cho con trai đi học, tuy sống trong cảnh cơ hàn túng bấn, nhưng mẹ hiền con hiếu thuận, người mẹ cần mẫn hiền đức, cậu con trai lại khắc khổ ham học, có thể xem như trong khổ cực cũng tìm thấy niềm vui.


Vương Thị vì để tiện cho con trai vào Kinh ứng thi, bèn thuê một ngôi nhà ngoài thành. Trong ngoài hai gian, trước còn có một chiếc sân nhỏ.


Sống ở đó chừng nửa tháng, hôm đó thời tiết về đêm oi bức ngột ngạt, hai mẹ con trở dậy ra ngoài sân ngồi, Vương Thị thì khâu áo, còn thư sinh mượn ánh trăng để đọc sách. Bỗng có một người đàn ông không biết ở đâu đến từ ngoài cửa lớn xông vào, trên người mặc y phục màu đỏ, trên mặt còn bịt một tấm vải dầu, không nói lời nào đã vội giật lấy cuốn sách trên tay thư sinh rồi tiến vào trong nhà.


Hai mẹ con kinh hãi tái mét cả mặt mũi, cứ cho rằng có kẻ xấu tới cướp bóc, nhưng nhà nghèo như thế, nào có thứ gì giá trị để lấy đi chứ? Nhưng người mặc đồ đỏ đã vào nhà rất lâu mà không thấy ra, hai người đành phải cứng đầu vào nhà xem thế nào.


Nhưng lạ thay, trong nhà trống không nào có ai, ngôi nhà này chỉ có hai gian phòng nhỏ, không có lấy cửa sổ hay cửa sau. Vương Thị phát hiện, dưới chiếc giường phòng trong thò ra một miếng khăn đỏ, chẳng lẽ người đó vẫn đang nấp dưới gầm giường hay sao?


Thư sinh vớ ngay lấy chiếc gậy dùng để chèn cửa, hai mẹ con hợp lực dịch chiếc giường, nhưng dưới giường lại không có người, thì ra mảnh khăn đỏ đó được lấp ở dưới đất chỗ gầm giường. Vương Thị móc tay vào chỗ đất lộ ra mảnh vải đỏ, phát hiện lại có một tầng đất nữa, bèn bảo con trai đào chỗ đất đó lên, xem xem tấm khăn đỏ đó rốt cuộc là vật gì.


Thư sinh đào bới không lâu đã lộ ra một chiếc hòm lớn được bọc trong một tấm vải đỏ, chiếc hòm được đóng kỹ bằng khóa đồng, không cách nào mở ra được. Thư sinh trẻ tuổi ra bộ nôn nóng, bèn lấy rìu nện vào hòm, bên trong ánh kim sáng loáng, đầy những châu báu vàng bạc.


Vương Thị mừng rỡ khôn tả, cho rằng ông trời thương cho cảnh mẹ con sống cơ cực nên đã ban phát phú quý. Có điều khoản tài sản này quá lớn, hai mẹ con không tránh khỏi tim đập chân run. Vương Thị sinh lòng mê tín, bèn lấy một miếng ngọc bội trong đó ra, sai con trai vào thành mua về một chiếc đầu lợn làm đồ cúng tế tổ tiên. Đoạn lại chôn chiếc hòm ở nguyên chỗ cũ.


Bận rộn suốt một đêm, lúc này trời đã hưng hửng sáng, cửa thành vừa mở, thư sinh liền cầm lấy ngọc vào thành mua đầu lợn. Đến quầy thịt của Mã đồ tể trong thành, trông thấy một cái đầu lợn to béo máu vẫn đỏ tươi được treo trên phản thịt. Thư sinh lấy tiền ra đưa cho Mã đồ tể nói rằng muốn mua đầu lợn về để cúng tế.


Mã đồ tể thấy một thanh niên ăn mặc cũ rách lại đưa ra một miếng ngọc bội giá trị như vậy, rất lấy làm ngạc nhiên. Nhưng cổ nhân cho rằng: Vạn người đều là hạ đẳng, duy chỉ có người đọc sách là thanh cao. Dù người đọc sách dùi mài kinh thơ có nghèo túng quẫn bách, nhưng đi tới đâu cũng vẫn được tầng lớp lao động coi trọng. Mã đồ tể tuy cảm thấy kỳ quái, nhưng không cho rằng số tiền của thư sinh là do làm việc bất chính mà có, bèn gỡ đầu lợn xuống đưa cho cậu ta.


Thư sinh ra bộ lóng ngóng vì không biết phải ôm đầu lợn thế nào, mà máu tươi vẫn cứ nhỏ ra mãi. Mã đồ tể thấy cảnh đó cảm thấy rất buồn cười, vội lấy tấm vải dầu của nhà hay dùng để gói đầu lợn vào đó. Thư sinh cám ơn đồ tể, rồi ôm đầu lợn vội vã trở về nhà.
12327 [»]
☆Tags: Tử, vong, tuần, hoàn, tu, vong, tuan, hoan
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net