Teya Salat
- 11-04-21 13h38'

Anh có tìm em lần nữa không?

• Ngày đăng: 13/04/2013
• Bình chọn: 33 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 1801
Tải về (61.43 KB)
Sáng tháng 3, trời phả những cơn mưa cuối xuân xuống phố làm lòng người cũng hóa ẩm ướt. Thức dậy trong tiếng mưa gõ lộp độp nơi mái tôn của phòng trọ cũ kĩ, anh không thoát khỏi cảm giác là mèo lười chính hiệu, nên mải miết vờn chuột trong những giấc mơ chập choạng…

10 giờ sáng, cô ngồi bó gối ngoài hành lang, mân mê ly café đặc quánh ngào ngạt hương, ngắm mưa và… chẳng biết làm gì tiếp theo. Cuộc sống này thật kì lạ, có những lúc mệt mỏi, vắt chân lên cổ chạy không kịp, lại có những lúc đào mãi không ra việc. Mới hôm qua thôi, cô phải chạy bán sống bán chết cho xong bản kế hoạch marketing nộp sếp Giang – gã trưởng phòng nghiêm khắc lừng lẫy làm cô lao đao không biết bao nhiêu lần. Thì hôm nay, cô lại nhàn cư. Cô thả hai chân xuống, đong đưa theo bản hero phát ra từ laptop, chẳng buồn uống ngụm café nào để mặc những hơi ấm cuối cùng vươn vãi ra ngoài và biến mất trong cơn mưa…

25 tuổi, một mình cô bám trụ trong thành phố ồn ào, lao lực cho các dự án marketing lớn nhỏ của công ty thuộc top 3 trong nước để chu cấp cho đứa em còn đang học Đại học. 25 tuổi, chưa mảnh tình vắt vai và đứa bạn thân duy nhất đang vi vu trời Tây học thạc sĩ. Vậy nên đôi lúc cô cảm thấy cô đơn và lạc lõng kinh khủng. Nhưng trách sao được, ai bảo tính cô sinh ra đã lầm lì và ít nói. Bố mẹ cô cũng dè dặt cái tính này, thường xuyên thúc ép cô ra mắt chàng rể tương lai, còn không phải chịu sự sắp xếp của họ. Mà cô thì lạ gì sự sắp xếp ấy. Cậu ta ở nhà sát bên, bố mẹ là giáo viên nghỉ hưu, hơn cô 2 tuổi nhưng vì được chiều chuộng từ nhỏ nên tính tình cứ y đứa trẻ con mãi chẳng lớn, cưới về chỉ khổ. Đành rằng cậu ta theo cô cũng ngót 7 năm, nhưng cô mãi chạy trốn. Lúc cậu ta học kinh tế ngoài Hà Nội, một mực bảo cô thi cùng trường, thì cô quyết định nộp đơn vào kinh tế Hồ chí Minh. Lúc cậu ta chạy vào Hồ Chí Minh kí hợp đồng làm việc, cô lại chạy ra Đà Nẵng xin việc. Cô muốn dứt cái đuôi này cũng chẳng xong vì quan hệ đôi bên gia đình thân thiết quá.

Trời bắt đầu ngừng mưa, lũ chim thi nhau hót véo von trên cây phượng đầu phố. Nhìn lan man đám mây xám xịt lẩn quẩn mãi cũng chán, cô đứng dậy, ném cốc giấy vào sọt rác bên cạnh, quyết định tìm cái váy đẹp nhất mặc vào. Chiếc váy xanh lam xưa nay bị vứt xó, lần đầu được ướm vào người cô vừa vặn. Quẹt đầu son nhẹ vào môi, cô trông thần sắc thôi vẻ ủ ê, rồi dắt xe, bước nhanh ra cửa. Cô vốn chẳng trang điểm gì ngoài việc tô son môi, cũng chẳng có hứng mặc váy điệu đà làm gì thế nên chiếc váy cầu kì này là chiếc duy nhất cô có, của cậu ta tặng. Mà hôm nay, cậu ta cũng chẳng có việc ở Đà Nẵng nên cô không e dè gì.

Dù hết mưa nhưng thời tiết vẫn se se lạnh khiến làn da cô bất giác tê cứng. Cô hạ ga, tấp vào siêu thị BigC. Lượn vài vòng ở dãy thực phẩm, ngẫm thấy phòng mình chẳng thiếu gì nên đi cầu thang lên tầng 3 – nơi bày biện quần áo, mỹ phẩm này nọ. Mắt cô cứ đau đáu nhìn bên ngoài thông qua lớp kiếng dày sát mép phải.

“Anh, cô cũng đi mua sắm à?”, bị hỏi ngược, cô lúng túng quay lại thấy gã trưởng phòng đang chình ình trước mặt. Chả rõ hôm nay đặc biệt gì mà gã diện chiếc quần jean đen cùng áo thun xanh lam – y hệt màu áo của cô.

“Dạ…”, cô gãy gọn đáp.

“Cô lúc nào cũng ít nói nhỉ”, nói rồi gã cười cười làm cô thoáng chột dạ vì bình thường gã chỉ biết cau có và gắt gỏng với cô. Cô không biết ứng phó ra sao, đành cười bù.

“Thế tiếp theo cô có kế hoạch gì chưa?”, gã lại hỏi.

“… Dạ chưa.”

“Vậy cô đi xem phim với tôi đi”, nghe gã nói xong, cô muốn rơi tim ra ngoài. Là gã chủ động mời cơ đấy. Mà gã cũng 35 rồi, sớm sủa gì đâu chẳng lẽ lại chưa vợ con?

“Sao anh không rủ vợ con đi cho vui?”, cô thắc mắc.

“Haha… Vợ con tôi sống bên Mỹ, một năm về hai ba lần thôi.”, tự nhiên gã cười ha hả lên làm cô sượng chín người. Cô bấm bụng đi cũng chả mất mát gì với lại cô cũng còn một ngày dài phải vượt qua, chưa kể ngày mai và kia nữa, nên tiện thể nhận lời.

Gã với cô chọn phim hài, ngồi hai ghế gần nhau, cùng adua theo tiếng cười nói của cả rạp. xem phim xong, gã đề nghị cô lên Highland uống café tán ngẫu. Buối chiều ở Highland lộng gió, ngồi trên cao nhìn dòng nước sông Hàn sóng sánh chảy êm gợn lên trong cô cảm giác yên bình khó tả. Cô tự trách mình 3 năm sống ở đây sao chưa bao giờ cô phát hiện ra nơi này.

“Cô đang nghĩ gì đấy?”, gã nheo mắt cười. Cô im lặng lắc đầu.

“Cô thấy bình an đúng không?... Thực ra đôi lúc guồng quay công việc cứ kéo tôi đi, tối tôi lại đến đây trấn an lòng mình”, cứ vậy gã huyên thuyên về mình. Cô chỉ biết nhíu mày lắng nghe, vài chỗ thấy đồng cảm với gã, rồi nhiều khi cười ồn ã.
123 [»]
Liên quan
Anh chưa bao giờ…không yêu em
Anh có biết đêm lạnh ra sao không ?
Anh có tìm em lần nữa không?
Anh của riêng em-suốt đời
☆Tags: Anh, , tìm, em, lần, nữa, không, anh, co, tim, em, lan, nua, khong
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net