- 02-08-21 19h53'

Phàm Nhân Tu Tiên Truyện Q1

• Ngày đăng: 22/04/2013
• Bình chọn: 121 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 11524


Phàm Nhân Tu Tiên Truyện mở đầu cho một hướng đi mới của dòng truyện tu tiên - tiên hiệp, khung mẫu điển hình với nhân vật chính là một kẻ tầm thường không có gì nổi bật, nhưng nhờ vào kỳ ngộ với một bảo vật nghịch thiên và sự khôn khéo cộng thêm quyết tâm đạt được trường sinh mà phải vật lộn sinh tồn trong thế giới tu chân đầy rẫy sự xấu xa và gian trá, dẫn dắt nhân vật chính đi qua các cửa ải trong con đường đạt đỉnh trường sinh, thông qua đó khắc họa hình ảnh và tính cách của nhân vật chính.

Có rất nhiều truyện tu tiên ăn theo môtíp này của PNTTT, nhưng không có mấy truyện có được cái riêng mà PNTTT đang có, không chỉ là bởi hướng đi mới, mà tác giả còn cho thấy bút lực không tầm thường, sự logic, sáng tạo, tinh tế trong việc chêm đệm các tình tiết gây cho người đọc một cảm giác hồi hộp, trông chờ, mong ngóng không ngừng.

PNTTT được các độc giả âu yếm gọi là phàm nhân, thậm chí có cả một tông môn vừa đông vừa hung hãn ở các diễn đàn mạng được lập nên vì nó (dù cũng chỉ là hữu danh vô thực thôi, điều quan trọng là những người yêu thích phàm nhân coi đó là nơi sinh hoạt tinh thần của những người cùng chung sở thích), sức lan tỏa của câu truyện đã ăn sâu bám lâu trong lòng độc giả kể từ khi ra đời cho đến bây giờ.

Câu chuyện kể về một thiếu niên nhà nghèo nơi sơn thôn nhỏ, đáng lẽ ra vẫn sẽ chỉ sống một cuộc đời bình dị là trở thành một đầu bếp như ước vọng thời thơ ấu nếu như không gặp phải những biến cố then chốt cải biến cuộc đời hắn, cũng như nếu như không có trí tuệ và lòng can đảm vượt lên nghịch cảnh để hoàn toàn nắm giữ cuộc đời mình, thiếu niên đó tên là Hàn Lập.

Tác giả xây dựng một hệ thống tu tiên hoàn toàn mới với nhiều khái niệm và cảnh giới mới, mà điển hình là 'linh căn', người có 'linh căn' mới có thể tu tiên được. Về điểm này nhiều độc giả phê phán phàm nhân rằng, nếu nói vậy thì Hàn Lập, dù có linh căn thấp kém nhất đi chăng nữa thì cũng là có linh căn, sao có thể nói truyện này là 'Phàm nhân tu tiên truyện' được?

Nhưng có đọc kỹ, cảm kỹ mới thấy, có thì có đấy, nhưng nếu không tu, không sống sót, không có mục tiêu là tu tiên để đạt đến trường sinh đại đạo, thì phàm nhân vẫn chỉ là phàm nhân mà thôi, có linh căn mà không tu tiên thì khác gì không có? Linh căn chỉ là điều kiện chứ không phải nhân tố quyết định. Tư tưởng xuyên suốt trong truyện cũng vậy, nhân vật chính hiểu mình muốn gì, cần gì, biết rằng mọi thứ điều kiện vẫn chỉ là điều kiện, chừng nào mình còn chưa nỗ lực cố gắng để đạt được những gì mình muốn.

Lại có người chê rằng truyện có một bối cảnh rất tăm tối, bởi giết người quá nhiều, sinh mạng chỉ tựa như phù du, cỏ rác. Ừ, cái này bản thân mình cũng công nhận, công nhận ở chỗ là giết người quá nhiều. Nhưng có một góc nhìn khác thế này, thời chiến giết địch là lập công, thời bình giết người là trọng tội, vậy cùng là giết người, khác nhau ở chỗ nào? Đó là bối cảnh và tư tưởng.

Cũng như sinh tồn trong tự nhiên, việc cá lớn nuốt cá bé là chuyện thông thường, là thiên kinh địa nghĩa, là bản năng nguyên thủy, việc ấy không thể mang đạo đức ra mà cân đo đong đếm được. Cái bối cảnh mà tác giả xây dựng nên nó cũng nguyên thủy như thế. Người đọc cần phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo, đâu là truyện, đâu là cuộc sống, việc áp tư tưởng, đạo đức của thời đại này vào để đánh giá câu chuyện có lẽ có phần hơi khập khiễng. Ngoài những khía cạnh tiêu cực ấy ra (mà hiển nhiên không học được gì từ đó), liệu có nên cố gắng tìm kiếm những giá trị mà tác giả muốn ngầm gửi gắm hay không?

Bản thân mình thấy mặc dù phàm nhân chưa phải hoàn hảo, mặc dù mình rất thích nó, nhưng chí ít tác giả cũng đã đưa được nhân vật chính trải qua đủ các cung bậc tình cảm của đời người, có suy nghĩ và tự chủ, biết mình biết ta,... Đôi khi, mình còn thấy lẩn khuất đâu đó trong hành trình của Hàn Lập những triết lí nhân sinh quan giúp mình cảm thấy trưởng thành hơn rất nhiều.

Cụ thể thế nào, các bạn hãy tìm đọc, nhớ, đọc nó với một con mắt thật khách quan, thật bao dung, bạn sẽ hiểu vì sao Phàm Nhân Tu Tiên Truyện lại có chỗ đứng trong lòng người đọc được lâu đến thế.

He, một thông tin bên lề, có lẽ sau khi truyện này kết thúc mình sẽ dịch lại truyện này từ đầu để cảm nhận lại toàn bộ tác phẩm này một lần nữa, cũng là để thống nhất văn phong cho bộ này luôn. Phàm Nhân có nhiều người yêu quý, cũng không thiếu kẻ kỳ thị, nhưng những bản dịch vá chằng vá đụp từ đủ thứ văn phong, đóng dấu của không biết bao diễn đàn lên nó đủ thấy sức lan tỏa của nó to lớn đến dường nào.

Một fan nhỏ nhoi của Phàm Nhân Tu Tiên Truyện...


Quyển 1: Thất Huyền Môn Phong Vân
Chương 1: Sơn biên tiểu thôn

'Anh ngố' trợn trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vào nóc nhà được tạo thành từ cỏ dại và bùn trộn lẫn. Toàn thân hắn được trùm bởi một cái áo bông đã cũ, ố vàng, nhìn không còn ra hình dạng ban đâu, phảng phất tán phát ra một ít mùi ẩm mốc.

Bên cạnh hắn còn có một người nữa, là nhị ca Hàn Chú, đang ngủ rất say sưa. Thỉnh thoảng có tiếng ngáy nhè nhẹ phát ra từ đó.

Cách giường chừng nửa trượng, là một vách tường đất đổ nát, vì thời gian đã quá lâu, trên vách tường đã xuất hiện vài vết nứt dài. Từ những vết nứt đó, loáng thoáng truyền đến thanh âm oán thán của Hàn mẫu, ngoài ra còn có thanh âm Hàn phụ đang hút thuốc rất là hấp dẫn.

...Anh ngố... từ từ nhắm đôi mắt có chút bức bối lại. Muốn thật nhanh chìm vào giấc ngủ sâu. Trong lòng hắn biết rõ ràng, nếu bây giờ mà còn không ngủ ngay, ngày mai không thể nào dậy sớm được, cũng không thể cùng đám bạn cùng đi đốn củi được.

'Anh ngố' họ Hàn tên Lập, loại danh tự có ý nghĩa như thế này cha mẹ hắn không có khả năng đưa ra. Cái này là do phụ thân hắn dùng rượu oa đầu chế bởi thô lương, cầu lão Trương trong thôn đặt cho.

Lão Trương khi còn trẻ, đã từng làm thư đồng mấy năm cho một nhà có tiền trong thành. Là người duy nhất trong thôn nhận biết được vài chữ. Tên gọi của hầu hết tiểu hài tử trong thôn, đều là do lão Trương đặt cho.

Hàn Lập bị người trong thôn gọi là 'Anh ngố' không phải là do hắn ngố hay đần thật sự, ngược lại, hắn còn là đứa trẻ thông minh nhất làng, ngoài ra trông hắn so với những đứa trẻ khác trong làng không có gì khác biệt. Trừ những người trong nhà ra, hắn rất ít khi nghe thấy nguời ta gọi tên chính thức Hàn Lập của hắn, mà hầu như chỉ là 'Anh ngố', và cái tên 'Anh ngố' này vẫn được sử dụng cho đến tận bây giờ.

Sở dĩ Hàn Lập bị mọi người ban cho hỗn danh 'anh ngố' là vì trong thôn vốn đã có một 'anh ngốc' rồi.

Điều này cũng không có gì to tát cả, tất cả những đứa trẻ khác trong thôn đều có hỗn danh như 'cẩu oa' hay 'nhị đản', so với danh tự 'anh ngố' thì còn khó nghe hơn.

Cũng bởi vậy, Hàn Lập mặc dù không thích cách xưng hô này nhưng cũng chỉ có thể tự an ủi mình mà thôi.

Hàn Lập bề ngoài trông không được vừa mắt, da tay thì đen đúa, đích thực là một đứa trẻ bình thường chốn làng quê. Tuy nhiên, nội tâm của cậu bé thì không hề nông nổi, so với những đứa bé cùng lứa tuổi thì chín chắn hơn nhiều. Hắn từ nhỏ đã hướng tới thế giới phồn hoa bên ngoài, mơ rằng có một ngày, hắn có thể ra khỏi thôn làng, đi xem xem cái thế giới phù hoa mà lão Trương thường nói đến.

Khi Hàn Lập nghĩ đến ý tưởng này, hắn không dám đề cập ra cho người khác biết. Nếu không, nhất định làm cho mọi người trong thôn cảm thấy ngạc nhiên, một tiểu hài tử miệng còn chưa khô mùi sữa, thế mà dám mơ tưởng đến những ý nghĩ xa vời mà ngay cả một người lớn cũng chưa dám nghĩ đến. Cần phải biết rằng, những đưa trẻ khác cùng tuổi với Hàn Lập thì tầm tuổi này chỉ biết đuổi gà, bắt chó, tất nhiên là ở đây sẽ không nói đến những kẻ có ý nghĩ tha huơng cầu thực.

Gia đình Hàn Lập có bảy miệng ăn, trên hắn có hai vị huynh trưởng, một tỷ tỷ, hắn trong nhà đứng thứ tư, ngoài ra hắn còn có một tiểu muội muội nữa. Năm nay hắn vừa mới mười tuổi, gia cảnh bần hàn, cả năm cũng không có mấy bữa được ăn no. Mọi người trong nhà đều chỉ mong được ăn đủ no, mặc đủ ấm.

Hàn Lập lúc này, đang mơ mơ màng màng, tuy ngủ mà chưa ngủ, trong đầu vẫn còn phảng phất ý niệm: Ngày mai lên núi, nhất định sẽ mang về cho tiểu muội muội mà hắn yêu thương nhất thật nhiều hồng tương quả*, loại quả mà muội muội hắn thích nhất.
[«] 123462 [»]
☆Tags: Phàm, Nhân, Tu, Tiên, Truyện, Q1, pham, nhan, Tu, tien, truyen, Q1
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net

Pair of Vintage Old School Fru