- 02-08-21 20h19'

Phàm Nhân Tu Tiên Truyện Q1

• Ngày đăng: 22/04/2013
• Bình chọn: 121 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 11526


Vào giữa trưa ngày thứ hai, Hàn Lập dưới ánh nắng chói trang, lưng gùi bó củi cao bằng nửa người hắn, trước ngực thì ôm một nắm đầy hồng tương quả, đang từ ngọn núi trở về nhà. Lúc này, hắn không hề biết rằng trong nhà đang có một vị khách đến chơi, mà vị khách này, chính là người cải biến vận mệnh của hắn.

Vị quí khách này, cùng hắn có mối quan hệ huyết thống rất gần, ông ta chính là tam thúc ruột của hắn.

Nghe nói, trong vùng, tại tửu lâu ở tiểu thành phụ cận, được nguời ta tín nhiệm đề bạt làm đại chưởng quĩ, chính là người mà cha mẹ hắn thường nói. Hàn gia trong vòng trăm năm trở lại đây, mới lại có thể xuất hiện một người như tam thúc của Hàn Lập.

Hàn Lập từ nhỏ cho đến giờ, gặp mặt vị tam thúc này cũng chỉ vài lần. Đại ca của hắn được đi theo một lão thợ rèn trong thành để học việc cũng là do vị tam thúc này giới thiệu cho. Vị tam thúc này còn thường xuyên giấu mọi người cấp cho cha mẹ hắn đồ ăn thức uống, chiếu cố tận tình gia đình hắn. Cũng chính vì vậy, ấn tượng của Hàn Lập đối với vị tam thúc này rất là tốt, hắn cũng biết rằng tuy cha mẹ hắn không nói ra miệng nhưng trong tâm cũng rất cảm kích.

Đại ca hắn chính là niềm kiêu hãnh của cả nhà, nghe nói làm thợ rèn học đồ, không kể ăn ở, mỗi tháng còn nhận được ba mươi đồng bạc trắng, đợi đến lúc xuất sư, có người thuê thì tiền kiếm được còn nhiều hơn nữa.

Mỗi khi cha mẹ đề cập đến đại ca, thần thái đều bay bổng, trông khác hẳn so với thường ngày. Hàn Lập tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng hâm mộ không thôi, công việc vừa lòng sớm đã có rồi, đó chính là theo một vị thủ nghệ sư phó trong tiểu thành học tập nấu ăn, sau đó sẽ trở thành một người nấu ăn có tay nghề.

Ngay khi Hàn Lập nhìn thấy một người toàn thân diện y phục mới, khuôn mặt béo tròn, thì biết ngay đó là tam thúc của mình, tâm lý vô cùng hưng phấn.

Bỏ lại đám củi ra sau nhà xong, liền tiến lên nhà làm lễ tham kiến tam thúc, ngoan ngoãn cất tiếng chào: “tam thúc hảo”, rồi sau đó đứng yên một bên, nghe phụ mẫu và tam thúc trò chuyện phiếm.

Tam thúc cười cười nhìn Hàn Lập, đánh giá hắn một hồi, luôn miệng khen hắn những lời như là 'nghe lời' với 'hiểu việc', sau đó lại quay đầu lại, tiếp tục trò chuyện với phụ mẫu hắn về mục đích chuyến đi lần này của lão.

Hàn Lập tuổi còn chưa lớn hẳn, nên khi nghe tam thúc nói hắn cũng không hiểu hết, chỉ là hiểu được đại khái mà thôi.

Nguyên lai là tam thúc của hắn làm việc ở một tiểu lâu, mà tiểu lâu này lại thuộc về một bang phái giang hồ có tên là 'Thất Huyền môn'. Môn phái này chia ra làm ngoại môn và nội môn. Cách đây không lâu, tam thúc của hắn cũng đã chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của môn phái đó, và có thể đứng ra đề cử hài đồng nhỏ tuổi ( từ bảy đến mười hai tuổi) tham gia khảo nghiệm chiêu thu đệ tử của Thất Huyền môn.

Cứ năm năm một lần, Thất Huyền môn lại tổ chức kỳ thi chiêu lãm đệ tử, mà cuộc thi này sẽ được tổ chức trong tháng tới. Với một người không khéo, nhanh nhạy lại không có con cái, tự nhiên phải nghĩ đến đứa cháu Hàn Lập có độ tuổi thích hợp rồi.

Cha của Hàn Lập vốn thận trọng, nghe đến những từ như 'giang hồ' 'môn phái', trong lòng có chút do dự, không đưa ra được chủ ý, liền vớ ngay lấy điếu cày, rít lên mấy tiếng 'ba tháp' 'ba tháp', sau đó ngồi yên tại chỗ, không nói câu gì nữa.

Theo lời tam thúc nói, thì trong phương viên mấy trăm dặm, Thất Huyền môn là môn phái xếp thứ nhất, thứ hai gì đó.

Chỉ cần trở thành đệ tử nội môn, chẳng những sau này, vừa miễn phí tập võ, vừa không phải lo lắng chuyện ăn uống, mà mỗi tháng còn kiếm được một hai lượng bạc lẻ nữa. Hơn nữa cho dù không trúng tuyển trở thành đệ tử nội môn, thì cũng có hi vọng trở thành đệ tử ngoại môn giống như tam thúc của hắn, chuyên lo việc làm sinh ý cho Thất Huyền môn.

Nghe đến có khả năng mỗi tháng kiếm được một hai lượng bạc trắng, lại còn có thể có cơ hội trở thành người như tam thúc, Hàn phụ cuối cùng cũng đưa ra chủ ý, đáp ứng lời đề nghị của tam thúc.

Tam thúc thấy Hàn phụ đáp ứng rồi, trong lòng rất cao hứng. Liền lưu lại vài lượng bạc, nói tháng sau sẽ đến dẫn Hàn Lập đi, trong khoảng thời gian này, cho hắn ăn uống tốt hơn một chút, bồi bổ thân thể để còn có thể tham gia ứng thí. Cuối cùng, tam thúc cùng cha mẹ hắn chào tạm biệt nhau, xoa xoa đầu hắn rồi ra khỏi cửa đi về.

Hàn Lập mặc dù nghe không hoàn toàn hiểu những gì tam thúc vừa nói, nhưng có khả năng vào thành, có thể kiếm tiền thì hắn nghe là hiểu được.

Nguyện vọng của hắn từ trước đến nay, mắt thấy có thể thực hiện được, hắn trong mấy buổi tối liên tiếp, hưng phấn nên ngủ không yên.

Một tháng sau, tam thúc của hắn theo đúng thời gian ước định quay lại thôn để dẫn Hàn Lập đi. Trước khi đi, Hàn phụ dặn dò, động viên, chúc phúc Hàn Lập: Làm người phải thành thật, gặp chuyện thì nên nhẫn nhịn, không nên cùng người khác tranh chấp, mà Hàn mẫu dặn hắn cần phải chú ý thân thể, ăn ngủ cho tốt.

Ngồi trên xe ngựa, nhìn thân ảnh cha mẹ xa dần, Hàn Lập cắn chặt hàm răng, cố gắng kìm nén không cho nước mắt chảy ra ngoài.

Tuy hắn so với những đứa trẻ cùng trang lứa thì chín chắn hơn, nhưng dù sao thì hắn vẫn còn là một đứa trẻ mới mười tuổi, lần đầu tiên xa nhà làm cho hắn cảm thấy có chút bàng hoàng, thương cảm. Trong tâm lý còn non dại của hắn đã hạ quyết tâm, đợi đến khi kiếm được tiền rồi sẽ ngay lập tức rong ngựa trở về với cha mẹ, không xa rời nhau nữa.

Hàn Lập từ trước không có nghĩ đến, chỉ là sau khi rời khỏi thôn làng hắn mới nhận ra, tiền đã không còn ý nghĩa với hắn như lúc xưa nữa rồi. Mà hắn mặc nhiên không biết rằng, con đường vận mệnh của hắn không giống như những người bình thường. Con đường tu tiên của hắn bắt đầu từ đây.

* hồng tương quả: Hình như là quả trứng cá :D
Chương 2: Thanh Ngưu Trấn

Đây là một thị thành nhỏ, tuy nói là một tòa tiểu thành, nhưng thực ra nó chỉ to hơn thị trấn bình thường một ít thôi, mà tên của nó cũng được gọi là Thanh Ngưu trấn, chỉ những kẻ sơn dã phụ cận ít kiến thức mới gọi Thanh Ngưu trấn thành Thanh Ngưu thành mà thôi. Cách gọi này cũng đã thành thói quen mấy chục năm ở đây mất rồi.

Thanh Ngưu trấn đích xác không lớn lắm, con đường chủ đạo Thanh Ngưu chạy dọc trấn theo hướng Đông-Tây. Mà khách sạn ở đây thì cũng chỉ có đúng một cái Thanh Ngưu khách sạn. Khách sạn nằm tít cuối trấn về phía tây. Khách vãng lai qua đây, nếu không muốn phải nằm ngoài đường thì không còn cách nào khác là phải làm khách tại khách sạn này.

Vào lúc này, nếu chú ý ra ngoài, từ phía Tây thị trấn có một đoàn xe ngựa đang tiến vào Thanh Ngưu trấn. Rất nhanh đoàn xe đi tới trước cửa Thanh Ngưu khách sạn, đoàn xe cũng không dừng lại mà tiếp tục đi sau vào trong trấn, đến khi đi tới trước cửa Xuân Hương tửu lâu thì mới dừng lại.

Xuân Hương tửu lâu cũng không tính là lớn, thậm chí nó còn có dáng vẻ hơi cũ cũ, tuy vậy người ta vẫn cảm nhận được từ nó nét gì đó cổ kính. Cũng bởi vì bây giờ đang là chính ngọ, khách nhân dùng bữa tại tửu lầu vẫn còn khá đông đúc, cho nên bên trong tửu lâu hầu như không còn chỗ trống nữa.

Từ trên xe xuống là một lão béo mặt tròn có bộ râu quai nón dắt theo một đứa trẻ đen đúa tầm mười tuổi. Người đàn ông này khệnh khạng dẫn tiểu hài tử trực tiếp bước vào tửu lâu. Khách hàng trong tửu lâu cũng có người nhận ra lão béo, biết rằng lão là chưởng quĩ 'Hàn béo mập' của tửu lâu, còn tiểu hài tử kia thì không một ai nhận biết ra.

'Lão Hàn, tên hắc tiểu tử này mà lớn lên thì trông giống lão lắm đây, không phải là lão lén sau lưng vợ ra ngoài trăng gió đấy chứ?' Đột nhiên có người trêu ghẹo nói.

Một lời vừa nói ra, chúng nhân bên cạnh lập tức cười to một trận.

'Phi (Ta nhổ)! Hắn là cháu ruột của ta, đương nhiên là phải có vài phần giống ta rồi.' Lão béo chẳng những không tức giận, mà còn có vài phần đắc ý.

Hai người này chính là nhân vật chính Hàn Lập của chúng ta và tam thúc của hắn, được mọi người trong trấn gọi là 'lão Hàn béo' vừa đi liên tục ba ngày đường mới tới được Thanh Ngưu trấn.

Lão Hàn mập sau khi nói chuyện phiếm dăm ba câu với đám khách nhân liền dẫn Hàn Lập đi vào phía sau tửu lâu, tới một tòa tiểu viện vắng vẻ.

'Tiểu Lập, cháu ở trong phòng này nghỉ ngơi chút đi nhé, đợi đến khi quản sự nội môn tới, ta sẽ gọi cháu tới. Ta bây giờ phải đi tiếp đãi mấy vị khách kia một chút' Lão Hàn mập chỉ vào một căn phòng trong nội viện, nói một cách hòa ái với hắn.

Nói xong, liền quay người đi ra ngoài.

Vừa ra tới cửa, lão cảm thấy có chút gì đó không được yên tâm, liền dặn dò thêm vài câu.

'Đừng nghịch ngợm đấy, trong trấn có rất nhiều người, tốt nhất là đừng ra khỏi tiểu viện.'

'Vâng!'

Nhìn thấy Hàn Lập ngoan ngoãn đáp ứng, lão mới yên tâm đi ra.

Hàn Lập nhìn tam thúc đi ra khỏi ngoài, cảm thấy mệt mỏi, liền nằm lăn ra giường đánh luôn một giấc, cư nhiên không có lấy một điểm sợ hãi thường thấy của một đứa trẻ phải xa nhà.
[«] 1234562 [»]
☆Tags: Phàm, Nhân, Tu, Tiên, Truyện, Q1, pham, nhan, Tu, tien, truyen, Q1
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net

Pair of Vintage Old School Fru