80s toys - Atari. I still have
- 23-09-21 04h01'

Phàm Nhân Tu Tiên Truyện Q2

• Ngày đăng: 22/04/2013
• Bình chọn: 95 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 10050


Cho nên, Hàn Lập rất hứng thú với việc nhiều loại thuyền đi lại như con thoi trên mặt nước, cuối cùng không nhịn được hiếu kỳ, gã đã bao luôn con thuyền nhỏ này, lần đầu tiên thưởng thức hương vị của việc đi thuyền.

Kết quả sau mười mấy ngày, Hàn Lập thuận buồm xuôi gió đến được thành Gia Nguyên, nơi mà Mặc đại phu nhắc đến trong thư, đặt chân lên một bến đò nhìn không ra sao này.

Ấn tượng đầu tiên của Hàn Lập đối với bến đò này là nó quá cũ nát.

Toàn bộ bến đò đều là dùng loại gỗ tạp để dựng lên, địa phương này không những nhỏ bé thô lậu, mà nhìn đông nhìn tây trông nó như một cái giỏ rách nát, như một cái túi thủng, rõ vẻ hỗn loạn và bẩn thỉu. Hơn nữa bên trong hai toà nhà dựng bằng trúc ở trên bến đò có khoảng chục gã đại hán khoẻ mạnh đang đứng, tay trần, trên mình chỉ khoác một chiếc áo cộc, tất cả đều để lộ ra một vẻ khoẻ mạnh hung hãn.

Lúc này đám đại hán đang nhìn chằm chằm vào gã và Khúc Hồn, có người trong ánh mắt lộ rõ nhãn tình khẩn trương.

Hàn Lập sửng sốt một lúc, nhưng lập tức mỉm cười.

Trước lúc rời thuyền để lên bến, thuyền phu chèo thuyền đã nhiệt tình cảnh báo gã, ở bến đò của thành Gia Nguyên có một quy định bất thành văn, không cần biết khách thương khi lên bờ mang theo bao nhiêu vật phẩm, đều phải dùng tiền thuê một gã khổ lực mang vác đồ giùm. Nếu không làm như thế, liền gặp phải sự đối xử dã man của khổ lực và kiệu phu, có khi còn bị đánh cho một trận không chừng.

Hàn Lập lần đầu tới đây, gã không hề có ý nghĩ phá hỏng các quy định đã có ở đây, cho nên hiền lành nói một câu:

"Ta muốn thuê kiệu phu, có người đến không! "

Lúc này Tôn nhị cẩu đã thu ánh mắt của mình lại. Thông qua một phen vừa thẩm tra, trong lòng hắn đã nhận định thiếu niên nhân vừa lên bờ, quá nửa là một thiếu gia của một địa chủ, còn gã cự hán kia chắc chắn là bảo tiêu. Tổ hợp như thế này, hàng năm tại Gia Nguyên thành xuất hiện rất nhiều, bọn họ đến đây để đại khai nhãn giới, xài chút tiền, sau đó oai phong rực rỡ đi về, cho nên không cần phải để ý.

Bất quá dạng người này rất thích oai phong, là con mồi ngon lành! Chỉ cần hơi cung kính nói với bọn họ vài câu dễ nghe, mấy lão già nhà quê này ngoài việc trả tiền vận chuyển đã nói từ trước ra, thông thường còn không hạn chế số tiền thưởng thêm. Cho nên đối với những người được thuê mà nói, cũng là việc làm ăn rất tốt đẹp.

Nhưng, lần làm ăn này, lại không đến được bên hắn. Do hắn và Hắc Hùng đã ước định trước, song phương luân phiên tiếp nhận việc làm ăn, ai cũng không được phép tranh đoạt, việc làm ăn cho dù là tốt xấu hay lớn nhỏ, đều dựa vào vận khí của hai bên mà quyết định, mà hôm qua bọn hắn mới tiếp nhận một chuyến xong, cho nên lần này nên do người bên Hắc Hùng tiếp nhận.

Nghĩ tới đây, Tôn nhị cẩu nhìn sang phía bên kia một cái, chỉ thấy Hắc Hùng đang đối mặt với thủ hạ vây bốn phía xung quanh, thấp giọng nói vài câu, sau đó một đại hán hưng phấn chạy ra khỏi đám người đang đứng, phóng về phía thanh niên nhân kia.

"Không được, một mình ngươi không chuyển được đồ đâu, tốt nhất là tìm thêm một người nữa" Hàn Lập nhìn đại hán thập phần cường tráng ở phía trước mặt mình, rồi nhìn bao đồ quá to ở trên người Khúc Hồn, nhẹ nhàng lắc đầu.

"Vị thiếu gia này, ít đồ như vậy, ta chỉ cần một tay cũng nhấc lên được, không cần gọi thêm người đâu" Đại hán không muốn có thêm người đến để phải chia số tiền công của mình, hơn nữa hắn cũng không cho rằng cái bao đồ kia quá nặng tới mức bản thân mình vác không được, trừ phi trong đó toàn là đá tảng.

Nói xong, đại hán đi tới trước mặt Khúc Hồn, không nói năng gì liền giật lấy bao đồ.

Hàn Lập thở dài một hơi, trong bao đồ này có mấy ngàn lượng bạc trắng, hãy còn vài món đồ linh tinh khác, cũng khá nặng, người bình thường căn bản không thể chịu đựng được.

Nhưng gã nhìn người nọ nhiệt tình như vậy, bất đắc dĩ chỉ còn cách thầm bảo Khúc Hồn đem bao đồ đưa cho người đó, đừng có tranh đoạt với hắn.

Quả nhiên, đại hán vừa tiếp nhận bao đồ, lập tức sắc mặt đại biến, hắn cố sức cõng bao đồ trên lưng đi chưa được vài bước, mặt đã đỏ tới mang tai, thở hồng hộc, chỉ còn cách xấu hổ đặt bao đồ xuống đất, chạy về gọi thêm một người nữa.

Hàn Lập nhìn thấy hai người rốt cục cũng có thể nhấc bao đồ lên, mới hài lòng gật đầu, bước nhanh rời khỏi bến đò, dọc theo con đường mà đi vào trong thành.

Hàn Lập tịnh không biết, gã vì kinh nghiệm gian hồ chưa đủ, đã khiến cho hai ánh mắt tham lam chú ý tới mình, sắp gặp phải những phiền phức không đáng gặp.

Tôn nhị cẩu nhìn bóng lưng của người tuổi trẻ nọ dần dần đi xa, cuối cùng cũng đã thu lại ánh mắt đang thèm thuồng, hắn giữ chặn sự vui mừng và sợ hãi ở trong lòng, không nhịn được quay sang đầu liếc nhìn Hắc Hùng đang đứng đối diện bên kia. Hắn biết rõ, trong bao đồ chứa một lượng tài phú cực lớn, chắc chắn cũng không qua được mắt của đối phương.

Quả nhiên, gương mặt của Hắc Hùng cũng có sự vui mừng và sợ hãi, lúc này hắn do dự một lúc, sắc mặt giống như Tôn nhị cẩu. Tôn nhị cẩu lập tức lĩnh hội được, liền đi tới phía sau một đống rác gần đó. Đứng trước một đống tiền tài to như vậy, khác gì có thù sát phụ đoạt thê, Tôn nhị cẩu tự nhiên biết nên cùng hợp tác với đối phương, nói cho cùng là "Người chết vì tài, chim chết vì ăn ".

"Năm năm! " Tôn nhị cẩu thấp giọng vào thẳng chủ đề.

"Ba bảy, đây vốn dĩ là vụ làm ăn của bên ta" Hắc Hùng cự tuyệt không chút khách khí.

" Bốn sáu, không thể ít hơn được nữa, ngươi nên biết, lý do ngươi vừa mới nói không hề vững" Tôn nhị cẩu nghiêm mặt, lời nói phảng phất mùi máu.

"Vậy...” Hắc Hùng bắt đầu do dự, hiển nhiên hắn vẫn còn tham không muốn chia mất một phần lợi ích.

"Hừ! Ngươi cứ nghĩ một lúc đi, chỉ sợ người của bang phái khác, lại trợn mắt nhìn dê béo này" Hừ lên một tiếng, Tôn nhị cẩu lạnh lùng nói.

"Được rồi! Quyết định như vậy đi, chúng ta vỗ tay để thề" Hắc Hùng rõ ràng đã bị những lời nói kia làm rung động, cuối cùng đã đáp ứng.

"Bốp" "Bốp" "Bốp" Tôn nhị cẩu và Hắc Hùng cùng nhổ một ngụm nước bọt vào lòng bàn tay, cũng nhau vỗ ba cái, tạm thời kết thành minh ước.

"Tốt lắm, chúng ta nhanh đuổi theo đối phương, không tiểu tử này lại đi vào chỗ đông người mất" Tôn nhị cẩu vội vàng thúc giục.

"Hắc hắc! Ngươi cứ yên tâm, ta đã cho hai tên thủ hạ, dẫn bọn chúng tới hẻm Hắc Thuỷ rồi, hiện giờ đuổi theo, vừa lúc tóm được bọn chúng" Hắc Hùng đột nhiên lộ ra nụ cười gian xảo không hề tương xứng với tướng mạo của hắn.

"Thật tốt rồi, kế hoặch tốt, lão đệ! " Mặt ngoài Tôn nhị cẩu lộ ra sự kinh hỉ, trong lòng thì lại rùng mình, càng gia tăng thêm sự đề phòng đối với Hắc Hùng.
Chương 102: Cách sát

Vừa ra khỏi bến đò, Hàn Lập liền cho hai tên kiệu phu đi đằng trước, để bọn chúng dẫn mình tới khách sạn gần đó, dự định nghỉ ngơi một lát, rồi mới lo lắng tới các việc khác.

Hai gã đại hán lớn giọng đáp ứng, dẫn bọn Hàn Lập đi vào trong thành, nhưng trên đường đi đổi hướng liên tục, mãi vẫn chưa thấy bóng dáng của khách sạn nào cả.

Hàn Lập tuy vẫn đi theo sau hai tên kiệu phu, nhưng nhìn thấy trên đường đi, càng ngày càng vắng vẻ, người qua lại cũng càng ngày càng ít, cũng khẽ nhíu mày.

Cho dù gã chưa có kinh nghiệm dừng chân nghỉ ngơi ở những đại thành trấn, nhưng cũng biết, một khách sạn không thể nào xây ở khu vực yên tĩnh, ở nơi này làm gì có khách nào đến.

Bởi vậy khi bị dẫn tới một chỗ cái hẻm hết sức dơ bẩn, bên trong đen đúa, Hàn Lập cười khổ, cảm thấy bản thân mình nên lập tức bắt giữ hai người kia lại, đánh đập tra khảo một phen, xem chúng rốt cuộc là có ý đồ gì.

Đúng lúc Hàn Lập định ra tay, sâu bên trong hẻm ở phía trước, bỗng xuất hiện mười mấy đại hán, đám người này trông rất quen mắt, hình như đã nhìn thấy chúng tại bến đò.

Đám đại hán này, cầm trong tay đủ các loại đao nhọn, gậy sắt, lúc này đang nhìn Hàn Lập và Khúc Hồn với ý đồ xấu xa, còn hai tên kiệu phu đang vác bao đồ, trong nháy mắt đã chạy vọt vào trong đám người đó, quay đầu hướng về phía Hàn Lập cười hắc hắc gian tà.

Hàn Lập thở dài, xem ra không cần tra khảo đánh đập cũng đã biết mục đích của đối phương rồi, không nghĩ tới vừa đến cố hương của Mặc đại phu, đã gặp phải vở kịch "mưu tài hại mệnh".

"Tiểu tử, đừng trách chúng ta độc ác, ai bảo ngươi mang theo nhiều bạc trắng đến thế, muốn trách thì trách số ngươi không tốt! " Một âm thanh thô hào từ phía sau truyền lại.

Hàn Lập xoay người nhìn, đằng sau cũng xuất hiện bảy tám tên tráng hán, cầm đầu bởi hai tên, một tên vai to lưng rộng da đen xanh, một tên đầu méo mắt chuột dáng gày gò, đó chính là Hắc Hùng và Tôn nhi cẩu.
[«] 123454 [»]
☆Tags: Phàm, Nhân, Tu, Tiên, Truyện, Q2, pham, nhan, Tu, tien, truyen, Q2
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net