Snack's 1967
- 24-06-21 10h19'

Bức thư tình cuối

• Ngày đăng: 24/12/2014
• Bình chọn: 76 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 3088
Bức thư tình cuối

Bức thư tình cuối
Nguyên tác: The Last Letter from Your Lover


Tác giả: Jojo Moyes


Dịch giả: Dương Thùy Dung
Nguồn: luv-ebook
Đăng tại: ayemm.net
Giới thiệu


Anh yêu em – ngay cả khi trên trái đất này không có anh, không có tình yêu hay thậm chí không tồn tại cuộc sống này – anh vẫn yêu em.

Thư Zelda gửi Scott Fitzgerald


Đó là vào năm 2010. Khi Jennifer Stirling tỉnh dậy trong bệnh viện, cô không thể nhớ gì - kể cả tai nạn xe hơi trước đó đã khiến cô bất tỉnh, kể cả người chồng và thậm chí bản thân cô. Cô cảm thấy mình như người xa lạ trong chính cuộc sống của mình cho đến khi cô bắt gặp lá thư tình, ký tên là B, rủ cô bỏ chồng theo anh ta. Nhiều năm sau, năm 2003, nhà báo Ellie phát hiện ra một lá thư tương tự trong xấp hồ sơ bị bỏ quên của mình. Cô bị cuốn hút bởi câu chuyện và hy vọng câu chuyện đó sẽ giúp ích cho sự nghiệp của cô. Có lẽ nếu những người yêu nhau này có kết cục hạnh phúc, cô sẽ tìm ra được một kết cục hạnh phúc cho chính cuộc đời cô. Ellie tìm kiếm mọi thứ để viết lại và giúp cô nhìn ra được sự thật trong mối quan hệ tình cảm của cô.


Trong tác phẩm này, câu chuyện tình song đôi được tác giả lồng ghép khéo léo, với nhiều chi tiết hấp dẫn, lãng mạn, và đôi lúc nóng bỏng. Một ngày vào năm 1963, Jennifer Stirling tỉnh dậy trong bệnh viện, cô không thể nhớ gì - kể cả tai nạn xe hơi trước đó đã khiến cô bất tỉnh, kể cả người chồng và thậm chí bản thân cô. Cô cảm thấy mình như người xa lạ trong chính cuộc sống của mình cho đến khi cô bắt gặp lá thư tình, ký tên là B, rủ cô bỏ chồng theo anh ta.

Kể từ đó, cô phải sống trong sự giằng xé nội tâm, cũng như luôn muốn tìm kiếm người kí tên B đó là ai. Song song đó là phải luôn đối phó với người chồng, một doanh nhân thành đạt, chuyên quyền và dường như ông biết về người tên B của cô…

Nhiều năm sau, năm 2003, nhà báo Ellie phát hiện ra một lá thư tương tự trong xấp hồ sơ bị bỏ quên của mình. Cô bị cuốn hút bởi câu chuyện một phần là vì cô tìm thấy mình giống như nhân vật nữ trong bức thư - Jennifer và một phần hy vọng câu chuyện đó sẽ giúp sự nghiệp của cô thăng hoa. Cô nghĩ rằng có lẽ nếu Jennifer và “B” có kết cục hạnh phúc, cô sẽ tìm ra được một kết cục hạnh phúc cho chính mình. Do đó, Ellie tìm kiếm mọi thứ để viết lại câu chuyện tình yêu đó.
Phần 1



Cách duy nhất anh có thể làm là tới một nơi anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa, và cũng không bị ám ảnh bởi khả năng có thể nhìn thấy em cùng với anh ta. Anh cần tới một nơi nào đó mà anh không còn thời gian để nghĩ về em, hàng giờ, hàng phút. Ở thành phố này thì anh không thể làm thế.

Anh sẽ nhận công việc này. Anh sẽ ở sân ga số 4, Paddington, 7h15 tối Thứ Sáu, và không có gì trên đời này làm anh hạnh phúc hơn nếu em đủ can đảm đi cùng anh.

Thư một người đàn ông gửi một ngưởi đàn bà.



Chương 1


1960

‘Cô ấy tỉnh rồi.’

Có tiếng sột soạt, tiếng ghế kéo sang một bên, rồi tiếng rèm cửa được kéo ra. Hai giọng nói thì thầm với nhau.

‘Để tôi đi kiếm ông Hargreaves.’

Rồi cả phòng lại chìm vào im lặng. Trong thinh không tuyệt đối im lặng ấy, cô dần nhận ra những tầng âm thanh khác nhau – tiếng thì thầm vọng lại từ một nơi xa xôi nào đó, tiếng ô tô đi lại: dường như, rất lạ, như thể chúng đang đi ngay dưới người cô vậy. Cô nằm yên để cảm nhận chúng, để mặc trí óc bay bổng, khi cô đã có thể phân biệt được từng âm thanh. Chỉ đến lúc này cô mới bắt đầu cảm thấy người cô đau ê ẩm. Cơn đau ấy len lỏi khắp người: đầu tiên là cánh tay cô, đau thấu da thấu thịt từ khuỷu tay lên đến vai, rồi tới đầu: trống rỗng, uể oải. Toàn bộ cơ thể cô đau nhức, hệt như lúc cô…

Lúc cô…?

‘Ông ấy sẽ tới trong vòng hai giây. Ông ấy bảo phải kéo rèm lại.’

Miệng cô đắng ngắt. Cô mím môi lại và nuốt một cách khó nhọc. Cô muốn xin một ít nước uống nhưng không thể cất tiếng. Cô cố hé mắt nhìn. Hai bóng dáng nhạt nhòa chuyển động quanh cô. Khi cô cố xác định họ là ai thì họ lại di chuyển tiếp. Màu xanh. Họ mặc áo màu xanh.

‘Cậu biết ai vừa được đưa vào phòng cấp cứu ở tầng dưới không?’

Tiếng trả lời thì thầm. ‘Bạn gái của Eddie Cochrane. Người thoát chết trong vụ tai nạn xe hơi. Cô ấy là người chuyên viết bài hát cho anh ta. Giờ thì chỉ là trong trí nhớ của anh ta.’

‘Cô ấy không thể giỏi bằng anh ta, tớ cuộc với cậu.’

‘Cô ấy xuất hiện trên báo tất cả các buổi sáng.’

Cô không hiểu họ nói gì. Đầu cô vẫn đau như búa bổ, những tiếng đập thình thịch trong đầu ngày càng dữ dội tới mức cô phải nhắm mắt lại và đợi cho nỗi đau dần lắng xuống. Rồi một khoảng trắng bao trùm lên cô, cuốn cô đi. Tràn ngập biết ơn, cô thở ra một cách nhẹ nhõm và tự cho phép mình nghỉ ngơi một chút.

‘Cô tỉnh rồi phải không cô gái? Cô có khách tới thăm này.’

Có bóng người đu đưa trước mắt cô, một bóng ma nhanh nhẹn chạy từ nơi này sang nơi khác. Cô bỗng nhớ tới chiếc đồng hồ đeo tay đầu tiên cô được sở hữu, cách cô dùng mặt đồng hồ hứng những tia nắng rồi rọi lên trần nhà, rồi lại rọi xuống nền, cứ nghịch như thế khiến chú chó nhỏ của cô sợ hãi sủa ầm ĩ.

Chiếc áo xanh lại xuất hiện. Cô thấy nó chuyển động, sột soạt. Rồi một bàn tay cầm lấy cổ tay cô, cô đau nhói và thốt lên đau đớn.

‘Cẩn thận với cánh tay bên đó, Y tá,’ một giọng nói đầy trách móc cất lên. ‘Cô ấy biết đau rồi đó.’

‘Tôi vô cùng xin lỗi, ông Hargreaves.’

‘Cánh tay đó sẽ cần phải phẫu thuật lần nữa. Chúng tôi đã cố định một vài chỗ, nhưng vẫn chưa hết.’

Một bóng đen xuất hiện phía cuối giường. Cô quyết tâm xác định đó là cái gì, nhưng giống như chiếc bóng màu xanh, cô không thể làm được, và cô buộc phải nhắm mắt lại.

‘Ông có thể ngồi cạnh cô ấy. Hãy nói chuyện với cô ấy. Cô ấy có thể nghe được rồi.’

‘Thế còn… những vết thương khác của cô ấy thì sao?’

‘Tôi e sẽ còn nhiều việc phải làm. Đặc biệt là ở cánh tay này. Và cô ấy bị một cú va chạm mạnh ở đầu nên chắc chắn phải một thời gian khá lâu nữa cô ấy mới biết mình là ai. Nhưng, với một tai nạn khủng khiếp như thế, tôi có thể nói là cô ấy đã quá may mắn khi thoát chết.’

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

‘Đúng vậy.’

Có ai đó đặt khay trái cây xuống cạnh cô. Cô mở mắt lần nữa và nhìn chăm chú vào vật thể bên cạnh, cố sức xác định hình dáng màu sắc của chúng. Và rồi, với một sự hài lòng ra mặt, cuối cùng cô cũng biết đó là gì. Những trái nho, cô tự nhủ. Và cô nhẩm lại trong đầu: những trái nho. Cảm giác ấy thật quan trọng, như thể nó là cột mốc đánh dấu thời điểm cô quay trở lại với hiện tại.

Nhưng rồi, cũng nhanh chóng như khi xuất hiện, trí nhớ của cô vụt biến mất khi bị bao trùm bởi bóng một chiếc áo xanh thẫm bên cạnh. Khi chiếc bóng đó tiến lại gần, cô chỉ cảm nhận phảng phất mùi thuốc lá. Một giọng nói cất lên, ngập ngừng, thậm chí hơi chút bối rối. ‘Jennier? Jennifer? Em có nghe thấy anh nói không?’

Những tiếng nói sao mà to vậy; dội vào tai cô một cách khó chịu.

‘Jenny thân yêu, là anh đây.’

Cô tự hỏi liệu họ có để cô nhìn lại những trái nho nữa không. Cô thấy mình cần phải nhìn lại chúng; những trái nho tròn, tím và tươi tốt. Rất quen thuộc.

‘Ông có chắc là cô ấy nghe được rồi không?’

‘Chắc chắn, có điều cô ấy sẽ gặp những khó khăn nhất định khi bắt đầu giao tiếp lại.’

Cô muốn thốt ra điều gì đó nhưng không thể. Mà cũng có thể là cô không muốn cố gắng nữa. Dường như không có gì rõ ràng cả. ‘Anh… có thể…’ cô thì thầm.

‘Nhưng não cô ấy không bị tổn thương đúng không? Trong vụ tai nạn ý? Ông biết là sẽ không có… kéo dài…?’

‘Tôi đã nói rồi, cô ấy bị va chạm khá mạnh ở đầu, nhưng không quá mức nghiêm trọng.’ Có tiếng lật giấy. ‘Không bị rạn nứt. Không bị tổn thương não. Nhưng những chấn thương kiểu này nhiều khi cũng không biết trước được hết, mức độ ảnh hưởng phụ thuộc vào cơ địa từng bệnh nhân. Nên ông chỉ cần một chút –’

‘Làm ơn…’ Giọng cô yếu ớt, nhưng lần này đã thành lời.

‘Ông Hargreaves! Hình như cô ấy muốn nói gì.’

‘… muốn thấy…’

Một khuôn mặt cúi thấp xuống nghe cô nói. ‘Vâng?’

‘… muốn thấy…’ Những trái nho, cô van nài. Tôi chỉ muốn nhìn lại những trái nho.

‘Cô ấy muốn gặp chồng mình!’ Nữ y tá đứng thẳng dậy mừng rỡ khi đoán được ý cô nói. ‘Tôi nghĩ cô ấy muốn gặp chồng.’

Một chút im lặng, rồi một người khom về phía cô.

‘Anh đây, em thân yêu. Mọi thứ… mọi thứ ổn cả rồi.’

Cô chùng người xuống, nhận thấy một bàn tay vỗ nhẹ trên lưng. ‘Đó, ông thấy chưa? Cô ấy đã tỉnh lại rồi. Thật là đúng lúc nhỉ?’ Rồi một giọng nam cất lên. ‘Y tá, đi kiếm và yêu cầu Hộ l chuẩn bị một ít đồ ăn cho tối nay. Đừng nhiều quá. Một ít đồ ăn nhẹ và dễ nuốt… Làm ơn cho chúng tôi một tách trà trong lúc cô chạy ra ngoài.’ Cô nghe tiếng bước chân đi xa dần và tiếng thì thầm trao đổi bên cạnh cô. Cô lại chìm vào suy nghĩ. Chồng?
12366 [»]
☆Tags: Bức, thư, tình, cuối, buc, thu, tinh, cuoi
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net