Snack's 1967
- 07-05-21 01h18'

Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh

• Ngày đăng: 04/07/2014
• Bình chọn: 32 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 2719
Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Lời tựa




Ai cũng có một mối tình không thể quên lãng, cất sâu trong đáy lòng.

Ai cũng có một bóng hình mãi mãi là hình xăm không thể xóa nhòa nơi đáy tim.


Âu Dương Tịch Hạ cũng có một mối tình, một bóng hình như thế.


Tuổi mười tám đầy những nỗi buồn vu vơ trở nên rạng ngời khi cô biết đến Thẩm Gia Bạch. Nhưng sự tự ti đã khiến cô không dám thẳng thắn đối diện với anh. Cô dùng tên của cô bạn thân xinh đẹp để viết thư cho anh. Mối tình qua thư bắt đầu từ đó…
✉✉✉

Tất cả mọi kết cục được viết sẵn.


Tất cả nước mắt đã khởi hành.


.





Tôi vì tôi (Lời nói đầu)




Đó là tên của một bức tranh sơn dầu.


Ngày hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào Bảo tàng mỹ thuật Trung Quốc thì nhìn thấy bức tranh này. Đó là một cuộc triển lãm tranh sơn dầu của Mexico, trên bức tường đối diện nơi tôi vừa bước vào là bức tranh vẽ khuôn mặt một người đàn ông dường như đang nhìn tôi với ánh mắt đơn độc. Giây phút đó tôi đã bị kích động. Ánh mắt ấy, như hiểu, như biết, cũng là sự lạnh lùng đầy cố chấp.


Sau đó tôi nhìn thấy tên của bức tranh, “Tôi vì tôi”.


Ngay lập tức, tôi sững người lại.


Cái tên gì thế này? Có thể anh ta đã trải qua nhiều bể dâu, hoặc quá hư hỏng quá vô vị, hoặc là anh ta thất tình, hoặc anh ta cô đơn đến nỗi không biết nói gì, cũng có thể, anh ta chỉ là đột nhiên muốn khóc trong một buổi chiều yên tĩnh, bởi sự cô độc của người đàn ông, là sự cô độc của kiếm, là sự cô độc của đá, cứng mà lạnh.


Còn trong buổi chiều cô đơn này, cũng cô độc như thế, tôi viết đoạn kết cho tiểu thuyết Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh của mình, cái kết này thê lương mà đẹp đẽ, khiến tôi đau lòng.


Cũng giống như sự cô độc trong bức họa “Tôi vì tôi”, mỏng manh, trong suốt và đau thương.


Chúng ta cứ nghĩ rằng mình sống vui vẻ, sống tích cực biết bao, cứ nghĩ mình có thể dùng sự bận rộn để khỏa lấp sự cô độc, cứ nghĩ rằng thời gian qua đi thì có thể quên quá khứ, chỉ đến khi sự cô độc chiếm lĩnh trái tim thì cuối cùng mới nhận ra, cảm giác lạnh thấu xương này là cái lạnh của nhân tình thế thái.


Còn bạn, vẫn luôn ở trong tim tôi. Cho dù, cho dù tình yêu đã nguội lạnh.


Đây không phải là lời cảm thương những bông hoa ven đường nở rồi tàn, mà là cảm giác hoang mang bất lực, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút trong lòng, chỗ nào cũng lưu lại vết tích, vết tích của tình yêu đã qua, vết tích của hận thù, vết tích của sự đơn độc giữa sự sống và cái chết, những vết tích đó, tròn vành vạnh như giọt nước mắt. Đã từng khóc chưa? Đã từng say chưa?


Thì ra đã bị trúng độc của tình yêu.


Những thứ có độc bao giờ cũng khiến người ta say mê, cũng dễ khiến người ta nghiện, mà nghiện những thứ này thường rất khó cai.


Ví dụ như say mê tình yêu.


Say mê nụ cười của anh ấy, giọng nói của anh ấy, lông mày của anh ấy, bờ môi của anh ấy, sự say mê này bắt đầu từ khi nào? Câu đầu tiên trong Du viên kinh mộng(1) đã nói rất hay: Tình không biết khởi nguồn từ đâu, nhưng tình sâu vô cùng vô tận.


(1). Du viên kinh mộng là tên một bộ phim chuyển thể từ vở côn khúc Mẫu đơn đình nổi tiếng của Trung Quốc.


Vì vậy, quên một người chắc là việc khó nhất, anh ấy ở trong tim, như hình với bóng, như mầm cây đâm chồi nảy lộc, như âm hồn không tan, biến người ta thành một kẻ si tình.


Nhưng, anh ấy là kiếp sau. Xét cho cùng, chẳng liên quan gì đến bạn.


Bạn yêu tới chết đi sống lại, đến cuối cùng mới phát hiện ra, tình yêu của bạn chẳng qua chỉ là tình yêu tưởng tượng của một mình bạn mà thôi, chẳng liên quan gì tới anh ấy.


Nhưng, anh ấy lại trở thành hình xăm ở nơi sâu thẳm trong trái tim bạn, cứ ở mãi trong đó, suốt nhiều năm.


Hoa ven đường nở như gấm, mạnh mẽ như tường vi, tất cả mọi đau đớn cuối cùng cũng quay về, bạn đột nhiên phát hiện ra, tất cả những thứ đã qua trong tuổi thanh xuân, dù là đau đớn, dù là buồn thương, vẫn đẹp tới nao lòng.


Trong tuổi thanh xuân luôn có hai chữ sáng lấp lánh, bạn nhìn kĩ lại, thì ra là hai chữ: bất hối(2).


(2). Không hối hận.


Tôi đã từng yêu bạn, rừng rực dung nham; tôi đã từng yêu bạn, như pháo hoa tháng tư; tôi đã từng yêu bạn, chết đi sống lại… đã đủ rồi, tất cả mọi tình yêu đều sẽ nở cho tới khi tàn lụi, cũng giống như tất cả mọi màu xanh đều sẽ đậm rồi nhạt dần, ai có thể ngăn cản thời gian? Cũng giống như bạn, người đã từng yêu, hồi ức của bạn dần dần nhạt nhòa, khi quay đầu lại, chỉ còn lại một mảnh nhỏ xíu trong bàn tay, mở ra xem, đã lạnh như thế rồi. Không kịp nữa, tất cả đều không còn kịp nữa.


Lúc này, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng to và rộng, đi chân đất, ngồi trên ghế hóng gió, tâm trạng thản nhiên và vui vẻ, đây là thời gian của một mình tôi, mỏng rồi dày rồi nhạt rồi ngán… đều là của tôi, thời gian tốt đẹp, thời gian tồi tệ, đều là của tôi, tôi không chạy thoát được.


Tôi nhìn mình trong gương, khuôn mặt tỏa ra ánh sáng mộc mạc. Tôi châm một điếu thuốc, sau đó để nó cháy, tôi biết câu nói trong tiểu thuyết Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh đã đúng: Tôi vì tình yêu của tôi, đó là tình yêu của một người.


Còn bạn, là kiếp sau của tôi.



Âu Dương Tịch Hạ khi mười bảy tuổi là một cô gái cô đơn lẻ loi như đóa hoa sen




Tôi là Tịch Hạ, Âu Dương Tịch Hạ.


Âu Dương Tịch Hạ mười bảy tuổi, cao cao gầy gầy, ít nói, phần lớn thời gian, tôi thường ngẩn ngơ một mình. Âu Dương Tịch Hạ mười bảy tuổi, trước khi gặp Thẩm Gia Bạch, luôn là một bông hoa xấu hổ thẹn thùng khép chặt cánh.


Một mình đeo chiếc ba lô dài, tôi thường chạy tới giáo đường do người Pháp để lại nghe Thánh kinh, với chiếc xe đạp cũ kĩ, chiếc quần bò rất dài, không ai biết tôi đang nghĩ gì. Khi màn đêm buông xuống, tôi thường lên khu tường thành cũ nát, một mình đứng ở nơi cao nhất và nhìn về phía chân trời.


Tôi hâm mộ Tam Mao(1) cuồng nhiệt, ngoài áo sơ mi trắng và quần bò, tôi không bao giờ mặc thứ gì khác. Tôi có mười đôi giày thể thao màu trắng, đi luân phiên. Tôi biết mình là một kẻ cố chấp điên cuồng, vì vậy, Chương Tiểu Bồ nói, nếu Âu Dương Tịch Hạ mà thích ai, thì người đó coi như chết chắc.


(1). Một nữ tác giả nổi tiếng của Trung Quốc.


Chương Tiểu Bồ là bạn thân của tôi, vừa qua sinh nhật mười bảy tuổi. Cô ấy luôn đối xử với bọn con trai rất thất thường theo kiểu có mới nới cũ, cô ấy nói, bởi vì, cô ấy có khả năng thu hút họ.


Không thể phủ nhận, Chương Tiểu Bồ rất đẹp, có nụ cười tươi như hoa nở. Sau này khi tôi nhìn thấy Chương Tử Di thì cảm thấy thế giới này quả thật có những người vô cùng giống nhau.


Tôi nói: Vẻ đẹp đó của cậu quá nông cạn, một người con gái phải đẹp từ trong nội tâm mới được gọi là đẹp. Khi mười sáu tuổi, tôi luôn miệng nói cô gái, cô gái, thực ra chúng tôi cùng lắm cũng chỉ có thể được coi là cô học trò nhỏ, khi thật sự trở thành một cô gái, tôi lại hi vọng người ta sẽ gọi mình là nữ sinh, cho dù tôi không bao giờ còn có thể là nữ sinh nữa.


Trước khi mỗi cô bé trở thành một cô gái, thì bạn thân là người quan trọng nhất trong đời cô ấy, trước khi tôi trịnh trọng xuất hiện, tôi phải giới thiệu qua với mọi người về Chương Tiểu Bồ, bởi sau khi gặp được cô ấy dưới gốc cây hoa đó, tất cả mọi thứ ở tôi đều đã thay đổi.


Ai đó đã từng nói: Thay đổi cuộc đời một con người, có thể chỉ cần trong một khoảnh khắc?


Đối với câu nói này, tôi dám khẳng định chắc chắn là đúng.


Khi tôi mười bảy tuổi, tôi không phải là một con bướm, mà là một con sâu xấu xí, đi sau con bướm xinh đẹp Chương Tiểu Bồ, nhìn cô ấy tung tăng bay lượn.


Cô ấy thật diễm lệ, luôn luôn là thế.


Những cô gái bình thường như cây cỏ đa phần đều sẽ làm nền cho những người con gái như thế chăng?


Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là lúc vào năm học mới, cô ấy kiên quyết chọn chỗ ngồi cạnh tôi, hôm đó cô ấy mặc một chiếc váy xòe, đối với một nữ sinh ngày nào cũng mặc quần bò như tôi mà nói, váy xòe là một thứ đồ xa xỉ của giai cấp tiểu tư sản.


Ở cô ấy có thứ gì đó rất hấp dẫn, không phải bởi vì cô ấy quá đẹp, mà là có những người con gái sinh ra đã có thứ khí chất ấy.


Chúng tôi nhìn nhau cười, sau đó là màn tự giới thiệu.


Cô ấy khen tên tôi hay và nói rằng thích những bạn nữ có dáng người cao gầy. Chúng tôi trở thành bạn cùng bàn, chỉ vài ngày sau đã trở thành đôi bạn tri kỉ. Ở độ tuổi mười sáu đó, cái gì cũng đẹp đẽ hoàn hảo, nhưng lại rất mong manh, dễ vỡ.
12347 [»]
☆Tags: Nếu, mùa, hạ, ấy, em, không, gặp, anh, neu, mua, ha, ay, em, khong, gap, anh
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net