- 07-05-21 01h03'

XUÂN MANG LƯU LUYẾN

• Ngày đăng: 28/05/2014
• Bình chọn: 30 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 5775
XUÂN MANG LƯU LUYẾN

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Giới thiệu




Cầu Thế Trinh thừa nhận mình máu lạnh vô tình, nhưng đó là đối với những nữ nhân khác.




Hắn tự hỏi hắn đối với Thẩm Thanh Lạc toàn tâm toàn ý đào tâm móc phổi, không những sủng ái hết mực, mà còn cái gì cũng theo ý nàng.




Cái gì? Ta cuối cùng còn phải để ý đến tâm trạng của nàng! Nàng mới vui vẻ với ta?




Ah! Nam nhân nếu có nhu cầu, lại không thể tìm nữ nhân khác, không tìm nàng ta sẽ nín hỏng thân thể.

Chương 1: Khoảng cách mộng xuân




Thật là đau! Tim đau đến tê tâm liệt phế, trên thân thể còn cảm giác đang bị đè nặng, Thẩm Thanh Lạc sâu kín thở dài:




Tại sao ngay cả chết cũng không cho nàng chết thoải mái? Còn phải hành tội nàng như vậy?




Ở cổ truyền đến đau đớn cắt đứt tiếng thở dài của Thẩm Thanh Lạc, thoáng nghiêng đầu híp mắt nhìn lại phát hiện ra một cái đầu lớn đang ở trên cổ mình, Thẩm Thanh Lạc không khống chế được hét to, nhưng âm thanh nàng nghe được không phải tiếng thét chói tai, mà là thanh âm bé đến nỗi nghe như tiếng rên rỉ đứt quãng.




"Không giả bộ bất tỉnh nữa hả?" Một tiếng cười nhẹ phát ra, cái đầu trên cổ kia ngẩng lên nhìn nàng.




Giọng nói này sao lại quen thuộc như vậy? Thẩm Thanh Lạc mở ra mí mắt nặng trĩu, nhưng vừa mở mắt, Thẩm Thanh Lạc mơ mơ màng màng đầu càng mơ hồ hơn, Cầu Thế Trinh cũng theo nàng tới địa phủ sao? Nhưng cũng không giống, Cầu Thế Trinh cũng hai mươi bảy tuổi rồi, trước mắt gương mặt này mặc dù dáng dấp hết sức tương tự Cầu Thế Trinh, tuy nhiên trẻ hơn 5, 6 tuổi.




Bạn đang đọc truyện tại www.ayemm.net chúc bạn online vui vẻ




"Ngươi là ai?" Thẩm Thanh Lạc nói lẩm bẩm, trong lúc nhất thời cũng quên người kia đang nằm ở trên người mình.




"Ta là ai?" Người nọ khóe môi nhếch lên, một nụ cười đông lạnh cương nghị, mặt mày bởi vì nụ cười thản nhiên này hơi có vẻ nhu hòa, một đôi tròng mắt đen hòa lẫn tình dục trong nháy mắt sáng chói chói.




Thẩm Thanh Lạc sửng sốt, người này cùng Cầu Thế Trinh quá giống nhau, trước khi chết, nếu như những lúc hoan lạc mà nàng dịu dàng thuận phục, Cầu Thế Trinh con người lạnh lùng này cũng nhìn nàng như vậy, vô cùng sáng lạn.




"Đừng có giả bộ, đừng tưởng nàng lừa được ta." Nụ cười rõ ràng trên gương mặt góc cạnh, mà bàn tay của hắn đang không ngừng hướng trước ngực nàng tìm kiếm, lục lọi xoa nắm, trong miệng nói: "Thanh Lạc, thì ra nàng tên là Thanh Lạc, người đẹp, tên cũng dễ nghe, vốn là không muốn, không nghĩ tới là người cũng rất được."




Nhiệt lưu kỳ quái từ trước ngực vọt lên, từng đợt từng đợt kéo dài hướng sâu trong thân thể khuếch tán, sự kích thích này khiến Thẩm Thanh Lạc vô cùng không thoải mái, nàng biết đây là khúc dạo đầu khiến thân thể của nàng hướng Cầu Thế Trinh khuất phục. Kỳ quái, trong lòng nàng tại sao nhận định người kia là Cầu Thế Trinh, hơn nữa đối với sự xâm phạm của người này không có kháng cự?




Thẩm Thanh Lạc khẽ chuyển động mắt, đập vào mắt cũng không phải quỷ khí dày đặc của điện diêm vương, nàng nằm đang nằm trên một chiếc giường lớn được khắc họa tinh xảo, giường lớn treo màn lụa đỏ mềm Yên La. Thẩm Thanh Lạc hoàn toàn cứng đờ, cảnh tượng quen thuộc chứng tỏ, đây là, đây là nơi nàng cùng Cầu Thế Trinh lần đầu mây - mưa, trên chính cái giường này.




Thẩm Thanh Lạc lập tức tỉnh táo lại, mình rõ ràng ăn thạch tín rồi, cũng đau không nói nổi thất khiếu (thất khiếu = hai mắt, hai mũi, hai tai, miệng) chảy máu rồi, tại sao lại lông tóc không hao tổn nằm ở nơi này? Nằm ở trên người mình người này chẳng lẽ chính là Cầu Thế Trinh?




Chẳng lẽ mình trở lại năm năm trước? Trở lại lúc Cầu Thế Trinh đoạt đi sự trong sạch của mình?




Thẩm Thanh Lạc trong nháy mắt tay chân lạnh như băng, đã chết rồi mà ông trời còn không tha cho nàng? Những thứ bất hạnh kia, cuộc sống một ngày bằng một năm, còn phải bắt nàng chịu lại một lần nữa sao?




Phụ thân Thẩm Thanh Lạc là Thẩm Hựu Đường làm nghề buôn bán lá trà, gia cảnh rất là dư dả, mẫu thân nàng là con gái một, nhà mẫu thân là một phú hộ, bà là chánh thất* phu nhân của Thẩm Hựu Đường, nàng là đại tiểu thư con vợ cả, không may, mẫu thân nàng trong lúc sinh nàng vì khó sinh mà chết, khi nàng vừa tròn năm tháng tuổi phụ thân của nàng liền lấy kế thiếp, kế mẫu Tiêu thị lúc đầu đối với nàng rất tốt, năm nàng tám tuổi Ngoại Tổ Phụ cùng Ngoại Tổ Mẫu lần lượt qua đời, gia sản nhà ngoại tất cả quy về Thẩm gia, lúc này sắc mặt Tiêu thị liền thay đổi. Thẩm Thanh Lạc lúc này mất chỗ dựa tuy trong Thẩm phủ nàng vẫn mang danh đại tiểu thư, nhưng bên cạnh ngay cả một nha hoàn hầu hạ cũng không có.




* Chánh thất: vợ cả.




Năm mười sáu tuổi, cha nàng từ Giang Nam vận chuyển một thuyền lá trà lớn vào kinh, không may gặp bão lớn, thuyền bị chìm, lá trà mất hết, mặc dù may mắn thoát được một mạng, nhưng gia tài cũng đã đi tám chín phần, cha nàng đã đến tiền trang của Cầu Thế Trinh mượn tiền, muốn Đông Sơn tái khởi*, nhưng bị cự tuyệt. Sau đó, nàng liền bị cha nàng cùng mẹ kế uy hiếp lừa gạt dụ dụ dỗ đưa đến trên giường của Cầu Thế Trinh.




* Đông sơn tái khởi: xây dựng lại sự nghiệp, làm lại...




Thật ra thì trước đó, nàng đã từng gặp qua Cầu Thế Trinh.




Ngày đó ở sông Phượng Đô, bên hàng liễu quang bờ sông, Cầu Thế Trinh mặc cẩm bào bó sát màu tím nhạt, bên trong mặc áo sam màu trắng, lộ ra sức lực như rừng cây tùng, sừng sững sừng sững rộng lớn trong thiên địa.




Nàng thầm nghĩ đây chắc hắn là một nhân vật xuất sắc, chỉ không biết vì sao bờ sông có nhiều cô gái thanh tú như vậy lại không có ai hướng hắn nhìn chăm chú.




Khi đó Tử Du con gái của Tiêu Thị muội muội của nàng đứng bên cạnh, chú ý tới ánh mắt của nàng, bữu môi cười nhạo nói: "Tỷ tỷ ánh mắt thật quá kém, không nhìn ra người đó là hoa hoa công tử* sao? Hắn là Cầu Thế Trinh, là chủ nhân của tiền trang Khánh Phong, gia tài Bạc Vạn, cũng là khách quen của Tần lâu Sở (kỹ viện), trong phủ cơ thiếp vô số, các cô gái nhà đứng đắn, thấy hắn ai phải cũng liều mạng ẩn núp."




*Hoa hoa công tử: người chăng hoa, có tính lăng nhăng.




Thanh Lạc đỏ mặt xấu hổ, nàng chỉ là nhìn sang, liền rước lấy sự coi thường của Tử Du.




Không nghĩ tới chuyện cách ba tháng, nàng đã cùng Cầu Thế Trinh gặp lại lần nữa, còn là gặp mặt trong hoàn cảnh khó chịu như vậy.




"Là ngươi!" Nàng nhớ lúc đó Cầu Thế Trinh vạch ra cái chăn đang đắp trên người nàng lúc này hai mắt hắn sắc bén thoáng qua tia kinh ngạc, sau đó khóe môi nhếch lên, dường như tâm tình không tệ.




Ngày đó, nàng đều nhớ rõ tất cả, bắt đầu là đau, vô biên vô hạn, cơn đau kéo dài không ngừng, nhưng Cầu Thế Trinh vẫn ở trên người nàng không ngừng dong ruổi, lần thứ nhất xuyên vào, giống như cùng nơi tư mật của nàng - đâm vào một đao. Nhưng sau đó... Có ngọn lửa từ cơn đau đớn ấy dấy lên, vốn thân thể đang đau đớn nhưng lại dần xuất hiện những phản ứng khác thường. Mà khi đó Cầu Thế Trinh giống như cũng cảm thấy điểm khác thường trong thân thể nàng, hắn đang cuồng dã, lại càng thêm chạy nước rút với tốc độ nhanh hơn, một cái lại một cái, đụng chạm mãnh liệt với thân thể của nàng. Có đồ vật gì đó ở trong cơ thể nàng nổ tung, mồ hôi của hắn nhỏ xuống trên người nàng, mang theo nhiệt độ sôi trào, thân thể của nàng một hồi tê dại, cả người giống như những giọt mồ hôi hòa lẫn cùng nhau tan chảy ra rồi...




Khi chuyện này kết thúc, nàng yên lặng rơi lệ, cảm giác mình chẳng biết xấu hổ, Cầu Thế Trinh có chút thô bạo lau đi nước mắt của nàng, nói: "Lần đầu tiên sẽ đau một chút, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe."




Nàng nhếch nhác xuống giường, nhặt y phục mặc lên người, Cầu Thế Trinh lại đè nàng xuống, ở phía dưới nàng vuốt ve vỗ về chơi đùa một lúc, mới nhỏ giọng nói: "Tắm rửa rồi trở về, ngày mai ta sẽ tìm nàng."




Nếu khi đó Cầu Thế Trinh đúng hẹn ngày thứ hai đi tìm nàng, không biết sau này sẽ có chuyện gì. Nhưng hắn lại không đến, khi hắn mở cửa ra phân phó hạ nhân bên ngoài đưa nước nóng vào, ngoài cửa có một người vội vàng nói với hắn: "Gia, bên Giang Ninh đã xảy ra chuyện, mấy ngày nay có rất nhiều người cầm ngân phiếu đến đổi thành bạc..."




Cầu Thế Trinh vội vã rời đi, Thẩm Thanh Lạc kéo thân thể đau đớn ngồi lên kiệu nhỏ trở về nhà.




Ngày thứ hai, Cầu Thế Trinh chưa tới, Thẩm Thanh Lạc vẫn ngồi trong phòng mong đợi, nhưng hắn vẫn không đến, chờ tới khi cha nàng cùng mẹ kế Tiêu thị không ngừng chửi mắng chỉ trích: "Vô dụng không có tiền đồ gì đó, cho ngươi ngủ cùng hắn cũng bằng không..."
123110 [»]
☆Tags: XUÂN, MANG, LƯU, LUYẾN, xuan, MANG, luu, luyen
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net

The Soda Pop