XtGem Forum catalog
- 07-05-21 01h58'

Cầu nối những hồn ma

• Ngày đăng: 18/07/2013
• Bình chọn: 36 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 2706
THE MEDIATOR


Meg Cabot


Vol. 1: Shadowland—Vùng đất u tối


***


Dịch và làm ebook: labuonnafortuna


Hoàn thành: tháng 11 / 2009


Nguồn: www.thuvien-ebook.com

CHƯƠNG 1








Người ta bảo với tôi rằng tôi sẽ trông thấy cọ.


Tôi chẳng tin, nhưng họ nói thế đấy. Họ nói tôi có thể nhìn thấy những cây cọ từ trên máy bay.


Ôi giời, tôi biết người ta có trồng cọ ở Nam California chứ. Tôi đâu phải đứa không biết gì. Tôi đã xem phim 90210 và đủ thứ khác nữa. Nhưng tôi sẽ chuyển tới sống ở Bắc California cơ mà. Tôi nghĩ chắc chẳng có cọ kiếc gì ở Bắc California hết. Tôi đã tưởng thế, đấy là trước khi mẹ tôi bảo chớ có vứt hết áo len đi.


“Ồ không, con sẽ cần áo len đấy, cả áo khoác nữa. Ở đấy cũng có khi lạnh, có lẽ không lạnh bằng ở New York, nhưng cũng khá lạnh,” mẹ nói.


Đấy là lí do tại sao tôi mặc cả áo cái khoác da màu đen trên máy bay. Tôi có thể chuyển nó đi cùng với những thứ đồ còn lại, nhưng tôi có một cảm giác dễ chịu hơn khi mặc chiếc áo ấy.


Và giờ đây tôi ngồi trên máy bay, mặc áo khoác da đen của dân đua môtô, trông xuống những cây cọ qua khung cửa sổ khi máy bay hạ cánh. Và tôi nghĩ: Tuyệt cú. Áo da đen và những cây cọ. Tôi đang hoà nhập tốt đấy chứ, đúng như tôi biết trước rồi mình sẽ…


… Không.


Mẹ tôi không khoái chiếc áo da ấy lắm, nhưng xin thề là tôi không hề mặc nó cốt để làm mẹ giận hay gì hết. Tôi không giận dỗi gì mẹ về cái chuyện mẹ quyết định kết hôn với một người sống cách xa ba ngàn dặm, buộc tôi phải chuyển trường vào giữa năm lớp 10; rời xa đứa bạn thân nhất – và chắc gần như là duy nhất – tôi có kể từ hồi mẫu giáo đến giờ; rời xa thành phố mà tôi đã sống trong suốt mười sáu năm trời.


Ồ không. Tôi không giận tí nào hết.


Tôi thực sự rất mến dượng Andy. Dượng tốt với mẹ, mang đến hạnh phúc cho mẹ, và dượng cũng yêu quý tôi nữa.


Chỉ có việc phải chuyển đến sống ở California này mới khiến tôi không vui.


À, mà tôi đã nhắc đến ba đứa con riêng của dượng Andy chưa vậy?


Họ đều ra đón tôi khi tôi vừa bước xuống may bay. Mẹ tôi, dượng Andy, và ba đứa con của dượng. Ngái Ngủ, Ngu Ngơ, và Tiến Sỹ, tôi gọi chúng thế. Anh em con dượng mới của tôi đấy.


“Susie!” Ngay cả khi không nghe thấy tiếng mẹ hét to tên mình khi bước ra cửa, tôi không thể không trông thấy họ – gia đình mới của tôi. Dượng Andy đã bảo hai đứa nhỏ nhất giơ cao tấm biển MỪNG CON VỀ NHÀ, SUSANNAH! Những người khác cùng chuyến bay đi qua và trầm trồ với nhau: “Ái chà, dễ thương chưa kìa?” và mỉm cười với tôi theo cái kiểu rất đáng ghét.


Ô phải lắm, tôi đang hoà nhập. Hoà nhập quá tốt ấy chứ.


Tôi bước lại gần họ và nói: “Thôi mà, mọi người bỏ tấm biển ấy xuống được rồi đấy.”


Nhưng mẹ còn mải ôm tôi nên chẳng chú ý gì cả. Mẹ cứ gọi mãi: “Ôi, Susie!” Ngoài mẹ ra, tôi không thích bị ai khác gọi là Susie hết, và qua vai mẹ tôi đưa mắt lườm ba thằng con trai để cảnh cáo đừng có định bụng bày trò gì ở đây. Chúng chỉ đứng đó cười toe toét với cái biển ngớ ngẩn ấy, Ngu Ngơ cười vì nó quá đần còn biết làm gì khác đâu chứ, còn Tiến Sỹ thì – chắc là vì nó vui khi được gặp tôi. Ngài Tiến Sỹ kì lạ thế đấy. Ngái Ngủ – đứa lớn nhất – thì chỉ đứng ỳ ra đó, trông… ngái ngủ chứ sao nữa.


“Chuyến bay thế nào, nhóc?” Dượng Andy đỡ chiếc túi khỏi vai tôi, khoác lên vai dượng. Dượng có vẻ ngạc nhiên vì nó lại nặng đến thế và nói: “Ôi cha, con tống thứ gì vào thế này? Con cũng biết buôn lậu trạm bơm cứu hoả của thành phố New York qua biên giới bang là tội nặng đấy.”


Tôi cười với dượng. Dượng Andy thật sự có vẻ ngờ nghệch, nhưng là một người ngờ nghệch tốt bụng. Dượng chẳng biết tí ti gì về cái yếu tố cấu thành tội nghiêm trọng ở bang New York hết, vì dượng mới chỉ đến đó có năm lần, mà tình cờ là chỉ cần đúng năm lần ấy dượng đã thuyết phục được mẹ lấy dượng.


“Không phải trạm bơm cứu hoả đâu,” tôi nói. “Máy thu phí đỗ ô tô đấy ạ. Mà con còn tận bốn cái túi nữa cơ.”


“Bốn cơ á?” Dượng giả bộ sốc. “Con đang suy tính gì đấy hả? Chuyển nhà hay làm gì?”


Tôi đã nói dượng Andy toàn nghĩ dượng ấy là diễn viên hài chưa ấy nhỉ? Không phải đâu. Dượng là thợ mộc.


“Suze,” ông Tiến Sỹ hớn ha hớn hở, “chị Suze, chị có để ý thấy là lúc hạ cánh, đuôi máy bay hơi bị chếch lên không? Đấy là hiện tượng xảy ra khi một vật có khối lượng chuyển động với tốc độ lớn gặp phải vận tốc gió tương đương hoặc lớn hơn thổi ngược chiều.”


Tiến Sỹ, đứa nhỏ nhất, khoảng mười hai tuổi, nhưng thằng nhóc cứ như bốn mươi vậy. Nó dành gần cả thời gian trong suốt lễ cưới để thao thao với tôi về chuyện gia súc bị người ngoài hành tinh làm thịt ra sao, chuyện chính phủ Mỹ đang ém nhẹm vụ Khu Vực Số 51 thế nào nhằm không cho người dân biết rằng Chúng Ta Không Đơn Độc.


“Ôi Susie,” mẹ lại nói tiếp. “Con đến đây mẹ vui lắm. Rồi con sẽ thích mê ngôi nhà. Lúc đầu mẹ cũng chưa quen, nhưng bây giờ con đến rồi… À, con chờ xem phòng riêng nhé. Dượng Andy đã sửa sang lại rất đẹp.…”


Trước khi cưới, dượng Andy và mẹ tôi đã mất hàng tuần để tìm một căn nhà đủ rộng cho cả bốn đứa con mỗi đứa có một phòng riêng. Cuối cùng thì họ tìm được ngôi nhà vĩ đại trên đồi Carmel, cái nhà mà nếu không vì nó ở cái bang chết giẫm này thì làm sao mà mua được, và lại được công ty sửa chữa Andy sửa sang lại với cái giá quá rẻ. Mẹ tôi đã tất bật suốt mấy ngày chuẩn bị phòng cho tôi, căn phòng mẹ cứ nói mãi rằng đấy là phòng đẹp nhất nhà.


“Từ cửa sổ phòng con trông ra cảnh biển đẹp tuyệt! Ôi Suze, rồi con sẽ thích mê cho mà xem!” Mẹ nói.


Tôi chắc rằng mình cũng sẽ thích thôi. Thích ngang với việc bỏ ăn bánh mì vòng thay bằng giá linh lăng, hay thay vì đi tàu điện ngầm thì đi lướt sóng, những thứ đại loại như vậy.


Chẳng hiểu sao Ngu Ngơ mở miệng hỏi tôi bằng cái giọng vốn ngớ ngẩn sẵn của nó: “Cậu thích tấm biển không?” Không thể tin được là nó bằng tuổi tôi. Nó tham gia vào đội cử tạ của trường, thế nên còn mong đợi gì ở nó được chứ? Đầu nó chẳng nhét được cái gì khác ngoài việc lấy tay chẹn cổ người khác và sữa lắc giàu protein cho dân thể hình – đấy là những gì tôi biết được sau khi ngồi cạnh nó ở đám cưới – tôi ngồi giữa nó và Tiến Sỹ, bạn tưởng tượng được cuộc nói chuyện đi đến đâu rồi đấy.


“Ờ, tấm biển hay lắm,” tôi nói, giật tấm biển khỏi bàn tay ú nần của nó và úp mặt có chữ viết xuống. “Ta đi được chưa ạ? Con muốn lấy hành lý trước khi có ai nhặt mất.”


“À, phải rồi,” mẹ nói, trao cho tôi cái ôm chặt cuối cùng. “Ôi, gặp con mẹ vui biết bao! Trông con tuyệt lắm….” Rồi sau đó mẹ bước đi và nói nhỏ để không ai nghe được, dù mẹ chẳng muốn nói ra: “Mẹ tưởng đã nói với con về cái áo khoác đó, Suze. Và mẹ tưởng con phải vứt cái quần jean ấy đi chứ.”


Tôi mặc cái quần jeans cũ nhất, cái bị thủng đầu gối ấy. Trông nó cực hợp rơ với cái áo phông lụa đen và đôi bốt khoá kéo đến mắt cá chân. Cái quần jeans cùng đôi bốt cộng thêm cái áo khoác da màu đen của dân đua môtô và cái túi đeo vai Surplus màu xanh hải quân làm cho tôi trông giống như con nhóc trốn nhà đi lang thang trong một bộ phim truyền hình vậy.


Nhưng này, khi mẹ phải ngồi trên chuyến bay suốt tám tiếng đồng hồ từ đầu này đến đầu kia đất nước thì mẹ cũng muốn cho bản thân mình thoải mái đấy.


Tôi nói vậy, nhưng mẹ chỉ đảo mắt nhìn tôi và cho qua. Đấy là điểm tốt ở mẹ tôi. Mẹ không ca cẩm mãi về một điều gì đó như các bà mẹ thường thế. Ngái Ngủ, Ngu Ngơ và Tiến Sỹ chẳng biết là chúng may mắn đến như thế nào đâu.


Mẹ nói: “Được rồi, ta đi lấy hành lý của con,” rồi mẹ cất cao giọng và gọi: “Jake, lại đây nào, chúng ta sẽ mang hành lý của Suze về.”


Mẹ phải gọi Ngái Ngủ bằng tên thật của anh ta, vì lúc ấy trông anh ta cứ như đã đứng đấy mà gà gật rồi vậy. Tôi từng hỏi mẹ xem có phải Jake, học năm cuối trung học, mắc chứng ngủ rũ (sẵn sàng ngủ ở bất cứ nơi đâu) hay có nghiện không, thì mẹ trả lời đại loại: “Không. Sao con lại hỏi thế?” Cứ như thể anh ta đứng đó mà không chớp mắt liên tục và câm như hến vậy.


Từ từ đã, cũng không hẳn như vậy đâu. Anh ta cũng có nói với tôi một lần. Lần hỏi “Này, em ở trong băng nhóm nào đó hả?” là trong đám cưới khi anh ta trông thấy tôi đứng ngoài, mặc cái áo da đen ấy ra ngoài váy phù dâu chính, lén hút thuốc.


Để tôi giải thích cái nào. Đấy là điếu thuốc đầu tiên và duy nhất tôi từng hút. Khoảng thời gian ấy đối với tôi thật khó khăn. Tôi đã lo sợ mẹ tôi sẽ cưới người đàn ông này, chuyển đến California và hoàn toàn quên hẳn tôi. Xin thề là từ đó đến nay tôi chưa từng đụng đến một điếu thuốc nào nữa.
12331 [»]
☆Tags: Cầu, nối, những, hồn, ma, cau, noi, nhung, hon, ma
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net