Polaroid
- 07-05-21 02h15'

Ma Thổi Đèn - Thành cổ tinh tuyệt

• Ngày đăng: 26/04/2013
• Bình chọn: 77 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 6752
MA THỔI ĐÈN



Đôi nét về tác giả:



Thiên Hạ Bá Xướng ( bút danh trên mạng là Bản Vật Thiên Hạ Bá Xướng), tên thật là Trương Mục Dã, sinh năm 1978 tại Thiên Tân, Trung Quốc.



Sự nghiệp học tập bị gián đoạn từ những năm cấp III, Trương Mục Dã đã làm rất nhiều nghề khác nhau, từ rửa bát cho đến phụ trách công ty tài chính. Hiện nay, anh đang cùng bạn bè mở một công ty nhỏ ở Thiên Tân, viết văn là sở thích nghiệp dư.



Ma thổi đèn là tác phẩm đầu tay của Thiên Hạ Bá Xướng, đã được đăng tải trên internet theo lối mỗi ngày một chương, nhưng sau khi xuất bản vẫn là một trong những cuốn sách bán chạy nhất Trung Quốc năm 2006, 2007. Đồng thời, Thiên Hạ Bá Xướng cũng đã mở ra một trường phái tiểu thuyết mới trên văn đàn Trung Quốc- phái Trộm mộ, thu hút lượng độc giả lên đến vài chục triệu người. Hiện nay, Ma thổi đèn đang được chuyển thể thành game online và điện ảnh. Ngoài Ma thổi đèn ( bộ I và bộ II), tiểu thuyết trường thiên mới nhất của Thiên Hạ Bá Xướng, Tặc Miêu cũng làm mưa làm gió trên các bảng xếp hạng Trung Quốc suốt năm 2008 vừa qua. Theo tác giả, tên bộ kỳ thư bát nguồn từ câu ngạn ngữ \“ Người thắp nến, quỷ thổi đèn\”, vốn là bí thuật của phái Mô kim, một trong tứ đại môn phái trộm mộ trong truyền thuyết, có nghĩa rằng khi tiến vào mộ cổ, thoạt tiên phải thắp một ngọn nến ở góc Đông Nam hầm mộ, sau đó mới được bật nắp quan tài; nếu như ngọn nến bị dập tắt, phải tức tốc rời khỏi mộ, và không được lấy bất cứ vật gì. Tương truyền đây là khế ước giữa người sống và người chết, do tổ sư truyền lại, tuân thủ ngàn năm. không được phá lệ.



Đôi điều về nghề trộm mộ:



Từ ngàn năm trước, ở đất nước Trung Hoa đã có nghề trộm mộ, còn gọi là Mô kim hiệu uý. Dám hành nghề đào mộ quật mả, can trường là chuyện nhỏ, còn phải là tay sâu dày về huyền học, phong thuỷ... cũng như các loại cạm bẫy.



Hồ Bát Nhất, quân nhân giải ngũ có cuốn sách bửu bối của ông nội; Tuyền Béo, con nhà lính, súng bắn như chớp; Shirley Dương, nữ triệu phú Hoa kiều, cũng là cháu ngoại một tay trộm mộ lẫy lừng - chính là Mô kim hiệu uý đương thời. Ba người, ba động cơ đã cùng dấn bước vào sa mạc hung hiểm nhằm tìm toà thành cổ Tinh Tuyệt bí ẩn... Bản lĩnh có thừa, chỉ tiếc là, họ không biết được những lời nguyền đáng sợ nào đang đợi họ...



Ma thổi đèn , cuốn kì thư về nghề trộm mộ, thật sự là một hiện tượng xuất bản ở Trung Quốc, được coi là Da Vinci Code và Tom Raider ở nước này, và đã mở ra cả ở nước này một trào lưu ganh đua xuất bản tiểu thuyết và sách về mồ mả huyền thuật ở đại lục suốt mấy năm gần đây



Vào truyệnTrộm mộ chẳng phải việc tham quan ngắm cảnh, chẳng phải ngâm thơ câu đối, chẳng phải thêu hoa dệt vóc, không thể nhã nhặn khiêm nhường, không thể ung dung nhàn tản, chẳng thể tuần tự theo tôn ti \“thiên địa quân thân sư\” cho được. Trộm mộ là một thứ kĩ thuật, một thứ kĩ thuật phá hoại. Tự thủa xưa, khi các quý tộc xây dựng lăng mộ, ắt đã tìm đủ mọi cách để phòng ngừa trộm cắp, vậy nên hẳn là có bao nhiểu thủ đoạn cũng đã dùng hết cả rồi, trong mộ thường sắp đặt đủ loại cạm bẫy ám khí, nào đá tảng, cát trôi, nào tên độc, rắn rết, hố chông...nhiều không kể xiết. Đến đời nhà Minh, chịu ảnh hưởng của kỹ thuật phương Tây, một số ngôi mộ lớn thậm chí đã sử dụng cả hệ thống bánh răng ròng rọc của phương Tây, đặc biệt là lăng của các hoàng đế nhà Thanh, có thể coi là những kiệt tác gom thâu kỹ thuật phòng trộm của mấy ngàn năm cũng xứng. Đại quân phiệt Tôn Điện Anh muốn khai quật Đông lăng để lấy vàng bạc sung vào quân phí, đã huy động cả một đội quân, vừa đào bới vừa nổ mìn cũng phải mất năm sáu ngày trời mới xong, độ kiện cố của mấy lăng ấy thế nào chắc không cần nói cũng có thể mường tưởng ra được. Bài toán dành cho những kẻ trộm mộ thời bấy giờ là phải nghĩ ra trăm phương nghìn kể phá giải những cạm bẫy đó, đề vào mộ tìm kiếm báu vật. Thế nhưng hiện nay, việc tìm ra mộ cổ còn khó hơn việc khai quật mộ nhiều lần, những ngôi mộ lớn xây theo kiểu đắp nấm dựng bia rõ ràng thì đã bị người ta đào bới gần hết từ lâu rồi. Còn nếu muốn tìm mộ cổ đã vùi sâu trong lòng đất nhiều năm, lại không có dấu mốc gì trên mặt đất, thì phải cần đến một số kỹ thuật nhất định cũng như vài thứ công cụ đặc biệt, các loại như khoan sắt, đinh tre, xẻng Lạc Dương, thám âm trảo, hắc triết tử, toàn địa long nhất loạt đều từ đây mà ra. Ngoài ra, cũng có một số cao thủ lại không dựa vào mấy thứ ấy, có người tìm mộ bằng cách lần tìm đầu mối được ghi chép trong thư tịch cổ xưa, cũng có một số rất ít người hiểu được bí thuật, có thể tìm ra mộ huyệt bằng khả năng xem phong thủy, đọc mạch tương đốicủa đồi núi sông ngòi, bản thân tối chính là thuộc loại cuối cùng này. Tôi đã đặt chân qua khắp mọi nẻo đường, trải qua vô số chuyện ly kỳ quái dị, nếu đem kể từng chuyện ra, chắc hẳn sẽ khiến kẻ thấy kinh hồn, người nghe bạt vía, nói cho cùng thì những sự tích lấp biển lật sông, xẻ đất che trời, hình rồng tướng hổ như vậy kể ra đâu cũng phải tầm thường.



Những sự tích ấy bắt đầu phải kể từ cuốn sách cũ Thập lục tự m dương Phong thuỳ bí thuật ông nội tôi để lại, cuốn tàn thư này, chẳng biết cớ gì mà nửa cuối lại bị người ta xé toẹt đi rồi, chỉ còn lại phần đầu viết về bí thuật phong thuỷ. Những điều trong sách, quá nửa là các bí thuật độc môn để đọc hiểu bố cục phong thuỷ của mộ táng...



Chương 1 Ả NGƯỜI GÍY VÀ ANH BẠN CHUỘT



Nội tôi tên gọi là Hồ Quốc Hoa. Tổ tiên nhà họ Hồ là địa chủ có tiếng trong vùng, vào thời huy hoàng nhất đã từng mua hơn bốn mươi gian nhà liền kề nhau ở ba con ngõ trong thành, trong họ cũng có người làm quan, có người đi buôn bán, cũng từng quyên tiền hỗ trợ công việc tào vận và cung cấp thóc lúa cho triều đình Mãn Thanh.



Tục ngữ có câu: \“Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời\” kể cũng đúng thật, trong nhà dù có núi vàng núi bạc, thì cũng không trụ được khi có những đứa phá gia chi tử chỉ biết ăn tàn phá hại.



Đến những năm Dân Quốc, Hồ gia truyền tới đời ông tôi thì gia đạo suy vi, thoạt tiên là chia nhà, gai sản chia cho ông cũng không ít, đủ để ăn no mặc ấm suốt đời, thế nhưng ông lại không chịu học điều hay lẽ tốt, đương nhiên điều này có ảnh hưởng đến hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ, trước thì say mê cờ bạc, sau lại nghiện Phúc Thọ cao (1), cuối cùng cả gia tài bị ông đem tiêu cho sạch bách.



Thời trai trẻ hút hít ăn chơi, không tệ nào ông không phạm, cuối cùng thì quẫn đến nỗi một cắc chẳng còn. Người ta một khi đã lên cơn nghiện thì vò ruột bứt gan, sao mà nhịn nổi, nhưng không có tiền thì ai cho ông hút? Trước kia lúc có tiền có của, từ thằng chủ cho đến con hầu trong ổ hút hễ thấy ông là xoen xoét gọi \“Hồ đại gia\”, tiếp đã ân cần chu đáo lắm, nhưng đến khi không xu dính túi, thì chúng coi ông là thằng ăn mày, chúng vừa chửi vừa mắng và đánh đuổi, hắt ông như thể hắt hủi vậy.



Người ta nhược bằng túng quẫn quá, thì mấy mớ quan niệm về đạo đức liêm sỉ cũng có sá gì, nội tôi cũng nghĩ được một cách, đi lừa tiền ông cậu. Cậu của ông tôi biết ông là thằng nghiện ngập phá gia chi tử, thường ngày thì một hào một cắc chẳng cho, nhưng lần này ông phỉnh cậu, bảo rằng sắp lấy vợ, xin cậu gom cho ít tiền.



Ông cậu nghe nói vậy, xúc động đến nỗi nhạt nhoà nước mắt, thằng cháu bất hiếu giờ này mới con như cũng làm được một việc tử tế, nếu kiếm được một cô cháu dâu hiền đức trông coi nó cẩn thận, dạy dỗ nó có khi về sau lại khá lên cũng không chừng.



Vậy là ông cậu đưa nội tôi hai mươi đồng Đại Dương, dặn rằng lấy vợ thì sau phải sống cho đàng hoàng, chớ dính vào Phúc thọ cao nữa, để mấy hôm nữa rảnh, ông sẽ đích thân tới nhà xem mặt cháu dâu.



Ông nội Hồ Quốc Hoa của tôi có rất nhiều trò ma mãnh, đễ đối phó với cậu, sau khi về nhà, ông liền vào thôn tìm một tay thợ chuyên làm mấy thứ người giấy, ngựa giấy (chính là loại để đốt cho người chết). Lão thợ này tay nghề rất cao, chỉ cần là thứ có thể tả được là lão có thể làm ra giống hệt như thế. Theo yêu cầu của ông nội, lão hàng mã làm ra một cô gái bằng giấy phết hồ, sau đó dùng màu nước vẽ lên lông mày, mắt, mũi, áo quần, đầu tóc, nhìn từ xa, thì ôi thôi, trông giống y như người thật vậy.



Ông nội tôi cõng người giấy về nhà, đặt vào giường trong, lại đắp chăn lên, trong bụng tự lấy làm yên tâm lắm, đợi mấy hôm nữa ông cậu đến, thì cứ viện cớ vợ ốm, nằm liệt giường không thể tiếp khách, để ông cậu đứng nhìn từ xa là được. Ngắm thấy đắc ý, ông bất giác hát rống lên vài câu, rồi chuồn luôn vào thành hút thuốc.



Mấy hôm sau, ông cậu quả nhiên đến thật, lại còn mua vải vóc bánh trái thăm cô cháu dâu, nội tôi mang những lời nhẽ đã toan tính từ trước ra lần lữa thoái thác, than rằng vợ không khoẻ, không tiếp khách được, rồi vén rèm để cậu đứng ngoài nhìn, sau đó lại lập tức buông ngay.
12363 [»]
Liên quan
Ma Thổi Đèn - Mê Động Long Lĩnh
Ma Thổi Đèn -Mộ hoàng bì tử
Ma Thổi Đèn - Nam Hải Quy Khư
Ma Thổi Đèn - THẦN CUNG CÔN LUÂN
Ma Thổi Đèn - Thành cổ tinh tuyệt
12»
☆Tags: Ma, Thổi, Đèn, -, Thành, cổ, tinh, tuyệt, ma, thoi, den, thanh, co, tinh, tuyet
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net