80s toys - Atari. I still have
- 07-05-21 01h50'

Tuyết đoạt hồn

• Ngày đăng: 01/09/2013
• Bình chọn: 34 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 5008
Tuyết đoạt hồn

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Dịch giả: Trần Hữu Nùng
Giới thiệu

Xác treo trong nhà gỗ


Hồn tan nơi giếng sen


Cứ vào đúng ngày giỗ


Âm ảnh lại hiện lên…


Giữa tuyết băng sương gió


Mạng đổi mạng triền miên


Tuyệt vọng và khốn khổ


Người chết, người khùng điên.


Na Lan được người chị họ Thành Lộ mời đi du lịch trượt tuyết ở núi Trường Bạch cùng vài người nữa. Sang ngày thứ ba, họ bị một trận bão tuyết dữ dội chưa từng có vây hãm trong ngôi nhà gỗ biệt lập, mất điện, mất liên lạc với bên ngoài. Na Lan dần nhận ra các bạn đồng hành đều trở nên kỳ quái, hình như ai cũng đầy toan tính độc địa, bản thân cô cũng luôn bị ảo giác, mất trí nhớ, rơi vào trạng thái suy sụp. Kinh khủng hơn nữa là, trong không gian bị thế giới lãng quên ấy, từng thành viên lần lượt mất tích hoặc thiệt mạng một cách hết sức bí hiểm. Mọi người không ngớt nghi kỵ lẫn nhau, còn hung thủ và sự thật dường như mãi mãi là ẩn số.


Na Lan cùng các thành viên sống sót trốn khỏi căn nhà gỗ ma quái, chạy ra rừng tuyết mênh mang, nào ngờ lại dấn thân vào một nẻo đường còn kinh hoàng gấp bội…







Tuyết Đoạt Hồn là quyển thứ hai thuộc series Hồ sơ tội ác. Nữ chính Na Lan bây giờ đã tốt nghiệp đại học, cùng một nhóm bạn đến khu nghỉ dưỡng để trượt tuyết. Họ đến nơi thì trời cũng bắt đầu đổ bão tuyết, tuyết vùi lấp đường đi, cô lập căn nhà của họ, nội bất xuất, ngoại bất nhập, nhưng lần lượt từng người một cứ biến mất hoặc thiệt mạng. Cuối cùng chỉ còn mình Na Lan chạy trốn sự truy đuổi của Thần Chết...


Máu đổ trên tuyết trắng, kỳ nghỉ dưỡng trở thành vụ thảm sát kinh hoàng. Đâu là sự thật, đâu là ảo giác? Người treo trên xà nhà, cơ đùi bị xé rách. Người chạy trốn tan tác, linh miêu thành thợ săn. Na Lan không còn tin vào mắt mình, thậm chí không thể tin vào trí nhớ của mình nữa. Khi từng người một lìa đời, những kẻ còn lại, ai nấy đều đáng nghi, ai nấy đều giấu đi những bí mật đáng sợ đằng sau nỗi hoảng loạn không tài nào kiểm soát... Quỷ Cổ Nữ đã trở lại! Tuyết đoạt hồn - Cuộc hẹn với tử thần tiếp tục những diễn biến đã xảy ra trong tập truyện đầu tiên Hồ tuyệt mệnh trong sê-ri tiểu thuyết kinh dị Hồ sơ tội ác. Độc giả vẫn tìm thấy ở tập sách thứ hai trong loạt truyện nổi tiếng này sự kết hợp tài tình giữa màu sắc, ánh sáng và bố cục truyện, người đọc sẽ tiếp tục được phiêu diêu và thử sức mình với những cung bậc cảm xúc khác nhau thông qua hàng loạt tình tiết hồi hộp, gây cấn, đáng sợ. Sự đan xen của cái chết và sự sống làm cho cuốn tiểu thuyết của Quỷ Cổ Nữ mang đậm sắc màu ma mị, liêu trai và toát lên vẻ hấp dẫn quyến rũ khó cưỡng qua từng trang truyện.







Trở lại cùng tập tiếp theo trong sê-ri Hồ sơ tội ác với tên gọi Tuyết đoạt hồn - Cuộc hẹn với tử thần, Qủy Cổ Nữ tiếp tục thu hút hàng triệu độc giả say mê cốt truyện trinh thám, kỳ dị này bằng những tình tiết vô cùng hồi hộp, lôi cuốn. Na Lan đã tốt nghiệp đại học và được người chị họ Thành Lộ mời đi du lịch trượt tuyết ở núi Trường Bạch cùng vài người bạn nữa. Sang ngày thứ ba, họ bị một trận bão tuyết dữ dội chưa từng có vây hãm trong ngôi nhà gỗ biệt lập, mất điện, mất liên lạc với bên ngoài. Na Lan dần nhận ra các bạn đồng hành đều trở nên kỳ quái, hình như ai cũng đầy toan tính, độc địa, bản thân cô cũng luôn bị ảo giác, mất trí nhớ, rơi vào trạng thái suy sụp. Kinh khủng hơn nữa là, trong không gian bị thế giới lãng quên ấy, từng thành viên lần lượt mất tích hoặc thiệt mạng một cách hết sức bí hiểm. Mọi người không ngừng nghi kỵ lẫn nhau, còn hung thủ và sự thật dường như mãi mãi là ẩn số. Cuối cùng, Na Lan cùng các thành viên sống sót cũng xoay sở trốn khỏi căn nhà gỗ ma quái, chạy ra rừng tuyết mênh mông nhưng họ chẳng thể ngờ rằng, mọi người lại sắp dấn thân vào một nẻo đường khác kinh hoàng hơn gấp bội những gì vừa trải qua...
Phần dẫn 1





Mùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy.


Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn.


[1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”.


Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền.


Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim hồng bay…” Xảo Vân đã đến tuổi yêu đương, thuyền chưa ra khỏi tầm mắt người cha, cô đã bắt đầu đùa bỡn với cánh trai làng.


Ngọc Liên cũng đã đến tuổi ấy, thậm chí đã có ý trung nhân, người ấy cũng nặng tình với cô, chàng là Ngô Duy Lạc – anh trai của Xảo Vân. Ông tú Ngô sát sao kèm cặp quý tử dùi mài kinh sử để lều chõng đi thi mùa thu này. Nhưng ngay Ngô Duy Lạc cũng phá lệ, anh đang cùng hai thanh niên đồng tuổi bơi thuyền ra hồ. Duy Lạc đang hát một bài mới đặt lời, rất hồn nhiên, thiết tha tình ý.


“Lau lách đung đưa, Thuyền lan bồng bềnh, Nàng soi sen biếc dập dềnh sóng xô. Bãi tây, Tố nữa, Cò trắng tranh nhau khoe sắc, Mặt hồ vô tận nét kiêu sa.


Mắt nhìn theo xốn xang, mắt liếc lại đắm đuối, Ngày dài mà sao thuyền về muộn. Hồn sen vương vấn khắp hồ nước trong, Buộc mối duyên tơ hồng nồng nàn ba kiếp.”


Chỉ có ai quá ngố mới không nhận ra “hồn sen vương vấn”[2] nghĩa là gì. Rành rành là hát cho Ngọc Liên nghe. Ngọc Liên hồi hộp, tim đập rộn ràng, không sao nén nổi cõi lòng khát khao cháy bỏng. Phía xa xa, có tiếng một cô gái ranh mãnh cố ý hỏi: “Ngô tiểu tú tài tặng muội bài hát này phải không đấy?”


[2] Mấy chữ này có tên của hai người: Liên (sen), Lạc (vương vấn).


Xảo Vân cười, chữa thẹn cho anh trai: “Anh ấy nói là ‘mặt hồ vô tận nét kiêu sa’ kia mà! Dịp này hái sen, mỗi ngày anh ấy sáng tác một bài tặng cho một người.”


Tiếng cười, tiếng hát lại càng rộn ràng.


Ngọc Liên lại càng buồn thêm. Lẽ ra cô cũng được hưởng niềm vui!


Nhưng điều cấm kỵ kia, lời nguyền kia…


Không chịu nổi nữa, Ngọc Liên bỏ chạy về nhà.


Bà mẹ đang đứng nơi cửa, hình như đã lường trước là con gái sẽ về với bộ dạng này, bà buồn rầu nhìn Ngọc Liên miệng đang mấp máy mà không nói nên lời.


“Con vẫn muốn đi à?” Bà nhẹ nhàng hỏi.


Ngọc Liên gật đầu.


“Sao cứ ương ngạnh thế…” Nỗi bất lực xen lẫn trách móc.


“Mẹ ạ, con thạo sông nước chẳng kém bất cứ anh nào trong làng này. Hồ Chiêu Dương xưa nay vẫn êm ả, đâu có thể có bất trắc gì? Vả lại, đi hái sen, mấy chị em bạn cùng ngồi một thuyền, dẫu gặp chuyện gì thì vẫn có người cứu.” Liên cảm thấy lý do của mình có thể thuyết phục được cả trâu đá.


Đúng thế, mẹ cô đã nao núng, chỉ nói thêm câu nữa, chắc bà sẽ gật đầu. “Chưa năm nào con được đi hái sen, không được đi hát đối, có lẽ đời con sẽ ế chồng mất thôi!”


“Con bé này thật là...” Bà mẹ đã chịu thua. Nhưng Ngọc Liên không ngờ bà vẫn còn một chiêu cuối cùng: “Nhưng, con được ra hồ hái sen hay không, mẹ đâu quyết định được?”


Ngọc Liên tiu nghỉu, nín lặng.


Hai mẹ con bước đến trước ngôi nhà nhỏ đen xỉn, do dự nhìn nhau không ai dám gõ cửa. Ngôi nhà nhỏ xây cất bằng gạch và gỗ này vốn dĩ không hề sơn đen, nghe nói là hậu quả của khói lửa hun suốt mấy trăm năm qua. Bốn mặt không cửa sổ, cửa chính hướng tây, trước cửa dựng một tấm bia đá không chữ, khiến các thầy phong thủy vừa nhìn thấy đã lắc đầu. Cả ngôi nhà đã nghiêng thấy rõ, tưởng có thể sập đổ bất cứ lúc nào, và nó toát ra một vẻ rùng rợn nanh ác. Hai bên trồng hai cây hòe đã héo khô ngả bóng xuống sân trông như hồn ma nhảy nhót, khiến ai định đến gần cũng phải dừng bước. Đương nhiên, dân chúng xung quanh vùng nói rằng lý do ngôi nhà bị đen xỉn là tại chủ nhân của nó.


Thân hình còm cõi của bà mẹ hơi run run. Ngọc Liên hiểu rằng người gánh lấy trách nhiệm gõ cửa phải là mình rồi. Cô hít một hơi thật sâu, bước đến trước cửa, tim đập mạnh.


Nhắm mắt lại, đưa tay lên, đưa tay gần hơn nữa, và ngập ngừng, gõ hay không gõ, người khởi xướng lại là người rút lui. Thôi vậy, đi về!


Nhưng cửa bỗng mở ra.
12348 [»]
☆Tags: Tuyết, đoạt, hồn, tuyet, doat, hon
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net