- 07-05-21 02h45'

Lời tỏ tình của đá

• Ngày đăng: 13/04/2013
• Bình chọn: 40 thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem: 819


Khanh đã chờ rất lâu, một ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng, rồi một năm, và bây giờ đã là năm cuối cùng của thời sinh viên mà Duy vẫn không ra Hà Nội như đã hứa. Duy lặng lẽ rời xa Khanh, đi xa hơn cái khoảng cách hơn 1000 cây số đường để đến một nơi xa lạ, lạnh lẽo và đơn độc. Khanh nghe người ta kể, khi Duy bị chiếc xe ô tô trượt qua người, ở túi áo ngực văng ra một hình trái tim màu đỏ, trong đó là sợi dây chuyền có dấu thập tự khắc chữ K. Ngày hôm ấy, cách ba hôm nữa là sinh nhật của Khanh, đêm hôm ấy, Duy định bắt tàu ra Hà Nội. Nhưng bí mật đã đi theo Duy về phía đường chân trời mờ mịt, Khanh đeo sợi dây chuyền trên cổ, nhớ mãi lời Duy: “Duy sẽ tặng cho người Duy yêu nhất một sợi dây chuyền có dấu thập tự, để cầu mong an lành, để tuyên thệ với người ấy là trong lòng Duy chỉ có một mình người ấy thôi.”

12h trưa anh nhắn tin hỏi: “Chiều đi với anh không? Đến một nơi này hay lắm” Khanh gật đầu. Chuẩn bị chuyến hành trình, anh cẩn thận bắt Khanh bịt kín hết cả khăn nón, khẩu trang, tấm thân rộng của anh che chắn khiến Khanh chẳng còn cảm thấy gì bên ngoài. Hai tiếng đồng hồ ngồi sau lưng anh, Khanh ngủ thiếp từ lúc nào cho đến khi được anh đánh thức dậy, trước mắt Khanh bốn bề là núi, lọt thỏm một khu vườn toàn nhãn và vải thiều. Khanh rón rén đi trên những mô đất gập gềnh, rón rén dẫm chân lên cỏ, cảm giác mới mẻ lạ lẫm hệt như người đi khám phá một vùng đất hoang. Một người phụ nữ nhỏ nhắn bước ra từ căn nhà cấp bốn được che phủ bởi những hàng nhãn xanh rì, tươi cười nhìn Khanh và anh rồi đon đả:

- Minh về rồi đấy à con? Các mẹ và các em chờ con mãi.

Anh nắm tay Khanh dẫn vào nhà. Căn nhà có bốn gian, chia đều nhau nằm thành một đường thẳng dài. Một phòng khách có nhiều đồ chơi của trẻ, trên tường chi chít những hình vẽ ngộ nghĩnh và tranh ảnh đủ màu sặc sỡ. Phòng khách được bố trí như một lớp học mầm non, ở đó có hai bà mẹ và 7- 8 đứa nhỏ quây quần chuẩn bị bữa ăn chiều. Phòng ăn nhỏ hơn nằm bên tay phải, bộ bàn ghế gỗ thấp đơn sơ và hai chiếc chiếu trúc trải trên nền nhà; phòng ngủ kế bên chỉ kê ba chiếc giường đôi sát nhau hướng đầu ra cửa sổ. Căn phòng cuối cùng im ắng hơn cả, mùi thơm của hương trầm toả sau cánh cửa dịu dịu làm Khanh lâng lâng. Bước vào, Khanh ngỡ ngàng, trên bàn thờ là di ảnh của một người con gái trẻ có nụ cười rộng mở và dễ gần. Đôi mắt từ tốn, hiền lành trên cao nhìn xuống Khanh trìu mến. Khuôn mặt bầu bầu, mũi hơi hếch bướng bỉnh, mái tóc cắt cao ngô ngố nhưng lại toát lên vẻ nhân hậu tự nhiên – khuôn mặt người con gái giống Khanh một cách ngạc nhiên. Khanh sững sờ vài giây, quay sang nhìn anh, Khanh thấy anh đang bối rối.

Quen nhau đã lâu, chưa bao giờ Khanh hỏi anh về cuộc sống riêng tư và cũng chưa bao giờ Khanh nghe anh nhắc đến gia đình riêng của mình. Gặp anh trong một hội chợ việc làm do khoa Khanh tổ chức, lúc đó anh là trưởng phòng nhân lực của một công ty tham gia tuyển dụng. Anh bảo anh là người Thanh Hoá, thế là thành đồng hương với Khanh, càng nói chuyện Khanh càng thấy tin tưởng và quý mến. Nhưng chưa bao giờ Khanh dám nghĩ đến điều gì xa xôi trong mối quan hệ giữa hai người vì xung quanh anh không thiếu gì phụ nữ xinh đẹp, giỏi giang và cũng vì cách anh quan tâm đến Khanh hệt như với một đứa em gái trẻ dại, cần phải dỗ dành, cần phải chiều chuộng và cũng cần bảo ban, uốn nắn.

- Anh và cô ấy cùng lớn lên ở nơi này. – Anh nói, phá tan đi sự im lặng đang tan chảy rỉa thấm vào Khanh. Anh ấn vai Khanh ngồi xuống một gốc nhãn, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay Khanh không buông lơi.

- Anh được gửi vào đây khi 5 tuổi, còn cô ấy mới lên 2, anh mất mẹ còn cô ấy không còn cả bố lẫn mẹ. Bọn anh ở bên nhau, thương nhau bằng tình cảm của hai người bạn, của tình anh em, bằng sự sẻ chia, đồng cảm giữa những người cùng hoàn cảnh. Lớn lên, anh đi học đại học rồi ở lại Hà Nội làm việc còn cô ấy học cao đẳng sư phạm ở tỉnh nhà rồi về dạy cho các em mồ côi, khuyết tật ở vùng này. Anh lúc nào cũng sợ, yêu anh cô ấy sẽ khổ, nên chẳng thể ngỏ lời. Mải mê làm ăn, đến ngày tự tin có thể mang hạnh phúc về cho người mình yêu thì cô ấy chẳng bao giờ trở lại nữa. Cô ấy mất khi cố cứu một đứa trẻ bị ngã xuống sông.
[«] 123
☆Tags: Lời, tỏ, tình, của, đá, loi, to, tinh, cua, da
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2021 AyEmm.Net

80s toys - Atari. I still have